“Cô... cô... sao lại tỉnh được?”
Gã đàn ông kinh ngạc đến mức nói lắp, một lúc sau mới phản ứng lại, giọng trầm xuống: “Cô không uống nước thánh! Có phải cô nhìn thấy được không?”
Nghe vậy, Quan Yếm cũng lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Trong thứ “nước thánh” đó chắc chắn đã được cho thêm thứ gì đó khác, có thể khiến người ta ngủ say không tỉnh lại.
Chẳng trách cả tòa ký túc xá này lại yên tĩnh đến mức không một tiếng động.
“Cô có thể nhìn thấy nên mới không uống thứ nước đó, có phải không?”
Sự kinh ngạc của gã đàn ông đã hoàn toàn lắng xuống, giọng điệu trở nên sắc bén và bức người. Dưới ánh sáng mờ ảo, gương mặt âm u không rõ của hắn hiện lên sát khí đặc quánh đến rợn người.
Thực ra, Quan Yếm chỉ có một con đường duy nhất để chọn.
Cô có thể tiếp tục giả mù, lấy lý do vô tình làm đổ nước thánh để giải thích tại sao mình không uống.
Nhưng gã kia đã để lộ ý đồ, dù cô có tỏ ra yếu đuối thế nào, hắn cũng sẽ dùng vũ lực. Và khi đó, để chống cự cô vẫn sẽ bị lộ tẩy.
Vì vậy, để tự bảo vệ mình cách duy nhất cô có thể làm là ngay tại đây, ngay lúc này tìm cách xử lý gã đàn ông này.
Cả ngày hôm nay, dù đã chứng kiến không ít chuyện kỳ quái nhưng Quan Yếm gần như chẳng thu được thông tin nào hữu ích.
Nếu có thể khống chế được hắn, ít nhất cô cũng moi được chút gì đó.
Vấn đề là gã kia cao to vạm vỡ, sức lực chắc chắn hơn hẳn một cô gái suốt ngày chỉ ru rú trong nhà gõ phím như cô.
Khống chế hắn liệu có khả năng không?
Quan Yếm nhanh chóng lướt qua trong đầu những đồ vật trong căn phòng này, không có dao hay vũ khí sắc nhọn nào cả.
Nếu phải kể đến thì chỉ có chùm chìa khóa gỉ sét trên bàn.
Cửa phòng còn chẳng khóa được nên chùm chìa khóa đó đương nhiên vô dụng, cứ nằm im trên bàn từ lúc nào không hay.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Quan Yếm đã đưa ra quyết định.
Cô vẫn giả vờ như không nhìn thấy gì, co người lại thành một khối nhỏ nép vào góc giường, giọng nói run rẩy vì căng thẳng: “Tôi, tôi nhận nước thánh xong không may va phải người khác làm đổ mất rồi nên mới không uống... Anh nói vậy là có ý gì, chẳng lẽ trong nước thánh có thuốc mê sao? Anh nghĩ tôi không tỉnh lại nên định... Đồ súc sinh! Tôi nhất định sẽ nói chuyện này cho anh Bào Lập và Giám mục biết!”
Nói rồi, cô gắng gượng xuống giường, loạng choạng chạy về phía cửa.
Đúng như dự đoán, gã đàn ông đẩy mạnh một cái khiến cả người cô lùi gấp về sau mấy bước.
Lưng Quan Yếm đập mạnh vào góc bàn làm chiếc bàn cũng phải xê dịch, phát ra một tiếng động nhỏ.
Gã đàn ông cười lạnh một cách độc địa: “Tao thấy mày không chỉ mù mà óc cũng có vấn đề thì phải. Nước thánh có pha thuốc là do bọn họ đưa cho mày uống đấy, mày nghĩ họ là người tốt chắc? Còn định đi mách lẻo với họ? Hờ...”
“Giờ mày đã biết bí mật của nước thánh rồi, ông đây mặc kệ mày mù thật hay giả mù cũng đừng hòng sống đến ngày mai! Hừ, đằng nào cũng sắp chết, để ông đây chơi đùa cho thỏa thích, lát nữa tao cho mày một cái chết nhẹ nhàng!”
Hắn vừa nói vừa từng bước tiến lại gần cô. Thân hình cao lớn của hắn trong bóng tối trông như một con gấu đen khổng lồ đầy nguy hiểm.
Quan Yếm dùng hai tay chống mạnh lên mặt bàn, vẻ mặt kinh hãi nhìn về phía gã đàn ông nhưng cố tình không nhìn thẳng vào mắt hắn: “Đừng... đừng qua đây, anh đừng qua đây!”
Cùng lúc đó, tay phải của cô đã nắm chặt lấy chùm chìa khóa trên bàn.
Gã đàn ông tăng tốc lao bổ tới.
Quan Yếm hét lên một tiếng thất thanh nhưng hoàn toàn không né tránh, cứ thế bị hắn đè xuống.
Gã đàn ông hoàn toàn không xem một cô gái vừa mù vừa yếu ớt như cô ra gì, một tay ôm lấy eo cô rồi quật mạnh xuống giường!
Quan Yếm không hề phản kháng, ngã mạnh xuống giường, phát ra một tiếng “bịch” trầm đυ.c.
Cô giãy giụa muốn bò dậy chạy trốn, miệng không ngừng van xin: “Tha cho tôi đi, cầu xin anh tha cho tôi! Tôi không thấy gì cả, tôi nhất định sẽ không nói chuyện đêm nay cho bất kỳ ai! Cầu xin anh, tha cho tôi đi mà!”
Đối với một gã đàn ông đang nổi thú tính, tiếng khóc và sự yếu đuối của cô càng khiến hắn thêm phấn khích.
Hắn cười dâʍ đãиɠ, nghiêng đầu nhổ một bãi nước bọt, dễ dàng đè vai cô xuống, ghì chặt người cô trên giường.