Những người mù đã uống nước xong lần lượt rời đi. Quan Yếm không gọi Phó Tri mà lặng lẽ rời đi một mình, định bụng sẽ đi tìm gã đàn ông ban nãy.
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ hơn cô tưởng, dưới tầng của khu ký túc xá có một phòng lấy nước riêng, những người mù về trước đang xếp hàng lấy nước nóng và gã đàn ông kia cũng ở trong số đó.
Quan Yếm liền đứng trên con đường hắn bắt buộc phải đi qua, đợi hắn lấy nước xong. Nhưng đúng vào khoảnh khắc hắn bước tới, những lời đã chực sẵn trên môi lại bị cô nuốt ngược trở vào.
Cô đột nhiên nghĩ đến một câu nhắc nhở trong nhiệm vụ: “Đừng để họ phát hiện bạn có thể nhìn thấy”. Vậy thì cái “họ” này, liệu có bao gồm cả những người cũng có thể nhìn thấy hay không?
Tuy Quan Yếm rất muốn biết có ai cùng hoàn cảnh với mình không nhưng một khi đã nghĩ đến khả năng này thì không thể mạo hiểm được nữa.
Về đến phòng, cô cũng xách ấm xuống dưới lầu lấy nước. Nhưng đợi đến lúc cô xếp hàng xong trở về, Phó Tri vẫn chưa thấy đâu.
Có điều, cô cũng không hứng thú lo chuyện bao đồng, cứ tự mình pha nước rồi vào nhà vệ sinh tắm rửa.
Vì tất cả mọi người đều là người mù nên trong tòa ký túc xá này đến cả thứ như đèn cũng không hề tồn tại, vì vậy khắp nơi đều tối om như mực, gần như chẳng nhìn thấy gì.
Quan Yếm tắm rửa trong bóng tối, vừa nghĩ bụng bây giờ mình chẳng khác gì người mù thật, vừa đẩy cửa bước ra ngoài.
Ánh trăng không quá sáng chẳng thể rọi vào bên trong ký túc xá, đồ đạc vứt bừa bãi khắp sàn nhà. Cô chậm rãi lần mò về phía giường mình nhưng ngay khi sắp đến nơi, tim cô bỗng thót lại một cái.
Nhờ chút ánh sáng yếu ớt, cô trông thấy rõ ràng một bóng người cao lớn đang ngồi bên giường mình.
Trông có vẻ là một người đàn ông lặng lẽ không một tiếng động ngồi ở đó, cả khuôn mặt hoàn toàn chìm vào bóng tối, khiến người ta không thể nào đoán được vẻ mặt của hắn lúc này.
Quan Yếm nuốt nước bọt một cách khó khăn.
Cô nhận ra sự ngưng lại trong giây lát vì quá bất ngờ này rất có thể đã khiến đối phương nghi ngờ.
Nhưng chỉ trong thoáng chốc, cô đã nảy ra ý định. Cô dứt khoát nghiêng người về phía giường của Phó Tri, làm ra vẻ đang lắng nghe chăm chú, đồng thời hỏi: “Phó Tri, cậu về rồi à?”
Đợi vài giây, cô lại tự lẩm bẩm: “Sao giờ này còn chưa về... Chắc không xảy ra chuyện gì chứ?”
Nói xong, cô mới tiếp tục bước về phía trước, từ từ ngồi xuống mép giường của mình.
Gã đàn ông vẫn bất động, ngồi im như một pho tượng, cách Quan Yếm chưa đầy hai mươi centimet.
Một mùi mồ hôi khó chịu xộc thẳng vào mũi.
Cô cởi giày, đặt gậy dò đường xuống, rồi nghiêng người co mình lại trên giường, kéo tấm chăn vừa bẩn vừa cứng đắp lên người, rụt người xuống rồi nhắm mắt ngủ.
Từ đầu đến cuối, kẻ đó không hề nhúc nhích.
Quan Yếm đương nhiên không thể nào ngủ thật được. Cô nhắm mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở thật chậm nhưng đôi tai lại cảnh giác cao độ để bắt lấy mọi âm thanh.
Tiếng gậy dò đường gõ trên lầu, tiếng cười nói dưới nhà đều nghe rất rõ, duy chỉ có bên cạnh là không hề có bất kỳ động tĩnh nào.
Chẳng biết qua bao lâu, mọi âm thanh bên ngoài đều biến mất, cả tòa ký túc xá tĩnh lặng đến đáng sợ.
Quan Yếm cảm thấy cơ thể hơi cứng lại, bèn dứt khoát trở mình nằm hướng ra ngoài.
Hành động có biên độ lớn này cuối cùng cũng khiến kẻ kia có chút phản ứng - đầu giường phía chân bỗng nhẹ đi một chút, đối phương chắc chắn đã đứng dậy.
Hắn định làm gì? Nửa đêm chạy đến đây để nhìn người khác ngủ sao?
Ngay giây tiếp theo, một bàn tay thô ráp sờ lên mặt Quan Yếm.
Toàn thân cô lập tức nổi da gà, cảm giác ghê tởm khiến cô chỉ muốn mở mắt ra tát cho hắn một cái nhưng cô vẫn cố gắng nhịn.
Thế nhưng, bàn tay đó sau khi lượn một vòng trên mặt cô, lại bắt đầu trượt xuống từ cằm.
Nó khẽ lướt qua cổ, rồi từ từ trượt xuống ngực của Quan Yếm.
Thế này thì ai mà nhịn nổi nữa?
Cô cau mày, đột ngột mở mắt, giả vờ hoảng hốt chộp lấy bàn tay kia, cả người co rúm lại vào góc tường, hét lớn: “Ai? Ai ở đây?”
Tiếng hét chưa dứt, gã đàn ông như thể chứng kiến chuyện gì kỳ lạ lắm, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cô hoàn toàn sững sờ.
Quan Yếm vẫn tiếp tục diễn: “Ai? Anh nói đi chứ! Ai đang sờ tôi? Phó Tri! Phó Tri! Cậu có ở đó không, cứu tôi với!”