Thế giới 1 - Chương 6: Xã hội không tưởng

Dứt lời, tất cả mọi người bên dưới cùng vỗ tay tán thưởng.

Bào Lập ra hiệu bằng mắt với Hồ Doanh, đưa micro cho ông ta.

Người nọ hắng giọng: “Chào mọi người, tôi là Hồ Doanh, Giám mục mới của các vị và hiện tại cũng là người duy nhất có thể nhìn thấy ở đây. Tại đây, tôi xin hứa với mọi người một điều - tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình để cầu nguyện với Thánh Chủ, mong cho mọi người sớm ngày tìm lại được ánh sáng!”

“Đồng thời cũng hy vọng mọi người sẽ không phụ sự nỗ lực của tôi. Nếu một ngày nào đó bỗng nhiên phát hiện mình có thể nhìn thấy thì nhất định phải báo cho chúng tôi biết ngay lập tức, để mọi người cùng cảm nhận được lòng nhân từ của Thánh Chủ, có được không?”

Quan Yếm nhướng mày, ngày càng tò mò hơn về cái chốn quái quỷ này.

Ngay trước mắt bao nhiêu người mù, hai gã đàn ông chẳng thèm che giấu, nghênh ngang khiêng một thùng nước lớn đặt lên bục giảng.

Bào Lập nhếch mép cười một nụ cười đầy ác ý, rồi quay đầu lặng lẽ nhổ một bãi nước bọt vào thùng nước.

Hai kẻ khiêng nước lên ban đầu sững sờ rồi cũng phá lên cười nham hiểm. Một tên cũng nhổ nước bọt vào, tên còn lại thậm chí còn lén lút kéo khóa quần, nhón chân tiểu vào trong.

Trong lòng Quan Yếm ghê tởm đến cực điểm nhưng ngoài mặt lại chẳng dám để lộ chút cảm xúc nào.

Cô cũng như tất cả những người mù khác ngước nhìn về phía trước với gương mặt chan chứa nụ cười khát khao và mong đợi.

Hồ Doanh đứng bên cạnh lặng lẽ chờ ba kẻ kia làm xong trò bẩn thỉu rồi mới cầm micro lên, vừa dùng gáo khuấy nước trong thùng, vừa lớn tiếng cầu nguyện:

“Hỡi Thánh Giáo chủ tối cao vô thượng, xin hãy xót thương cho những mảnh đời khiếm khuyết trên thế gian này! Bằng lòng nhân từ cao cả nhất của ngài, xin hãy ban cho các tín đồ một thế giới không tưởng vĩnh hằng!

“Tại nơi đây, chúng con không có bệnh tật, không có khổ đau cũng không có sự tổn thương hay kỳ thị! Chúng ta là gia đình, là bạn bè thân thiết nhất, chúng ta cùng nhau chia sẻ mọi thứ mình sở hữu, kể cả thân xác này!

“Chúng con ngày đêm cầu xin ngài giáng thế, chỉ mong ngài mang đến cho chúng con ánh sáng vĩ đại! Xin hãy chấp nhận đức tin và lòng sùng bái của chúng con và ban cho chúng con thứ nước thánh toàn năng!”

Một đoạn văn cầu nguyện vừa nghe đã sặc mùi tà giáo, ấy thế mà qua lời của Hồ Doanh lại trở nên hùng hồn, thống thiết, câu từ mãnh liệt mà chân thành, khả năng diễn xuất còn ăn đứt mấy diễn viên nổi tiếng hiện nay.

Và rồi, khi ông ta vừa dứt lời, những người mù ở dưới đồng loạt hô vang: “Xin Thánh Giáo chủ tối cao vô thượng hãy rủ lòng thương, ban cho chúng con nước thánh toàn năng!”

Quan Yếm giật nảy mình vì âm thanh khổng lồ đột ngột vang lên, vội vàng mấp máy môi theo.

Sau ba lần hô khẩu hiệu y hệt nhau, không gian bên tai cuối cùng cũng trở lại yên tĩnh.

Ngay sau đó, Hồ Doanh trên bục cao giọng nói: “Được rồi, mời mọi người lần lượt lên nhận nước thánh!”

Khi hàng người mù đầu tiên chậm rãi bước lên, Quan Yếm mới để ý thấy phía dưới bục giảng còn có hai thùng lớn khác đựng đầy cốc nhựa.

Bào Lập phát cho mỗi người một chiếc cốc, rồi họ lại xếp hàng trước thùng nước để nhận thứ gọi là “nước thánh”.

Vài người vừa nhận được đã không thể chờ đợi mà uống cạn ngay tại chỗ.

Quan Yếm thấy trong lòng buồn nôn một trận, thầm may mắn vì mấy kẻ kia không nhìn chằm chằm bắt từng người phải uống hết.

Đợi một lúc, cô trông thấy một gương mặt quen thuộc - là một trong những người bị nghi là có thể nhìn thấy.

Người đó bước lên bục nhận một cốc nước lớn như những người mù khác, rồi... uống cạn sạch trước mặt tất cả mọi người.

Dù cho tố chất tâm lý của Quan Yếm có tốt đến đâu, giờ phút này cô cũng không nhịn được mà khẽ há hốc miệng, cằm gần như rơi xuống đất.

Xem ra, hoặc là gã này cực kỳ giỏi nhẫn nhục chịu đựng, hoặc là chính cô đã nhìn nhầm, hắn vốn dĩ là người mù thật.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, lúc xoay người bước xuống bục, ánh mắt của hắn lại liếc nhanh một vòng xuống dưới.

... Gã này chắc chắn sẽ sống được đến cuối cùng, nếu không thì đúng là trời đất không dung!

Dần dần cũng đến lượt Quan Yếm, cô không đủ can đảm để uống thứ nước đó. Sau khi nhận “nước thánh”, cô bưng nó chầm chậm bước xuống bục, nhân lúc Bào Lập và đồng bọn còn đang bận rộn, cô lén đổ hết nước vào khoảng tối giữa các hàng ghế.