Cơ thể người đàn ông co giật liên hồi, bị họ bịt miệng và nhẹ nhàng đặt xuống đất.
Mãi đến khi người đó chết hẳn, Bào Lập mới nhếch mép cười khẩy, chậm rãi bước ra khỏi đám đông, giả vờ như vừa từ xa đi tới, lớn tiếng hỏi: “Sao thế, sao thế? Tôi ở bên khu nhà xưởng mà cũng nghe thấy tiếng ồn bên này, có chuyện gì vậy?”
“Tiểu Dương cậu ta điên rồi...”
Gã đàn ông đầu trọc đã gϊếŧ người kia chùi tay vào người nạn nhân, từ từ đứng dậy nói: “Cậu ta đột nhiên la hét rồi chạy về phía đó. Anh Bào, chúng ta có cần đuổi theo cậu ta về không? Mắt cậu ta lại không nhìn thấy, một mình ra ngoài thì sống sao nổi?”
“Haiz nhưng chúng ta cũng có thấy đường đâu. Nếu cậu ta đã cố tình muốn trốn thì dù tất cả mọi người cùng đi tìm cũng chưa chắc đã thấy... Cậu cứ nói xem cậu ta đã hét những gì trước đã.”
“Chà, cậu ta nói chúng ta cho mọi người ăn thịt người, còn nói chúng ta muốn gϊếŧ cậu ta nữa!” Gã đầu trọc vừa nói vừa bật cười: “Nực cười quá đi mất, có phải vì mắt không nhìn thấy nên trong đầu cậu ta sinh ra ảo tưởng rồi hóa điên không?”
“Đúng là có khả năng này.” Bào Lập thở dài: “Haiz, đều tại tôi không để ý, nếu có thể phát hiện ra điều bất thường sớm hơn một chút thì cậu ta đã không đến nông nỗi này...”
Lúc này, một người khác cũng lên tiếng: “Lại còn dám nói chúng ta cho mọi người ăn thịt người, thế gà với heo trong chuồng này chẳng lẽ để làm cảnh à? Với lại, đang yên đang lành tại sao chúng tôi phải gϊếŧ cậu ta chứ?”
Ba người cứ thế người tung kẻ hứng, chẳng mấy chốc đã thuyết phục được những người mù đang hoang mang.
Cuối cùng, Bào Lập giả nhân giả nghĩa nói: “Thế này đi, vẫn nên nhờ vài người giúp một tay, đi tìm ở khu vực gần đây, nếu tìm được người về thì tốt nhất. Dù Tiểu Dương có điên thế nào thì cũng vẫn là người thân của chúng ta mà.”
Thế là vài người mù hăng hái xung phong, vừa gọi “Tiểu Dương”, vừa tìm về phía mà gã đầu trọc đã chỉ.
Một trong số họ tình cờ đi ngang qua xác của Tiểu Dương, gót giày thậm chí còn giẫm lên ngón út của anh ta. Ngón tay đó bị giẫm bẹp xuống lớp đất mềm mà không hề khiến người này chú ý.
“Không sao rồi, không sao rồi, mọi người tiếp tục làm việc đi!” Bào Lập trấn an: “Chuyện của Tiểu Dương cũng coi như là một bài học đắt giá. Hy vọng sau này các vị có vấn đề gì về tâm lý thì nhất định phải kịp thời chia sẻ với mọi người, tìm tôi hay tìm Giám mục cũng được, tuyệt đối đừng tự mình ôm giữ rồi sinh bệnh! Chúng ta cùng sống ở đây chính là anh chị em một nhà, bất kể ai gặp khó khăn thì những người khác nhất định sẽ dốc hết sức giúp đỡ, mọi người nói có phải không!”
Bài phát biểu khiến những người mù gật đầu lia lịa, vẻ cảm động hiện rõ trên nét mặt.
Nếu không phải vì cái xác đang bị bọn họ khiêng ra khỏi đám đông thì cảnh tượng này cũng có thể coi là hài hòa và ấm áp.
Áo của cái xác bị cởi ra quấn quanh cổ và đầu, chỉ có vài giọt máu rơi xuống nền đất vốn đã ẩm ướt, dù màu sắc nổi bật nhưng không ai có thể phát hiện.
Mọi người lại quay về guồng công việc, chậm rãi bận rộn.
Mãi cho đến khi trời sẩm tối, Bào Lập lại đến thông báo với mọi người đã đến giờ ăn tối.
Trong nhà ăn lại có thêm một cái xác tươi bị xẻ làm đôi được treo lên.
Sau bữa tối, những người mù không trở về ký túc xá nữa mà đi thẳng từ nhà ăn đến khu nhà xưởng lớn ở phía bên kia để tham dự buổi lễ cầu nguyện sắp bắt đầu.
Khi bước vào cửa nhà xưởng, Quan Yếm mới biết bên trong được bài trí tương tự như một nhà thờ. Phía trước là một bục giảng, trên trần nhà có một dàn loa, còn bên dưới toàn là ghế ngồi.
Những người mù đều ngồi cùng với bạn cùng phòng quen thuộc của mình, dần dần lấp đầy cả khu nhà xưởng.
Nơi này ánh sáng lờ mờ lại đông người, Quan Yếm tìm mãi mà không thấy mấy người đã gặp lúc chiều, đành ngồi xuống hàng ghế sau cùng với Phó Tri.
Ngay khoảnh khắc chiếc đồng hồ treo tường phía sau bục giảng chỉ đúng tám giờ, một hồi chuông vô cùng trang nghiêm vang lên.
Bào Lập và một người đàn ông lạ mặt bước lên bục giảng. Bào Lập cầm micro nói trước: “Được rồi, xin mọi người hãy giữ trật tự. Buổi lễ cầu nguyện sắp bắt đầu! Trước hết, xin mọi người cùng chào đón vị Giám mục mới của chúng ta, ngài Hồ Doanh!”