Quan Yếm cố sức giơ túi đồ siêu to trong tay lên: “Chúng tôi chỉ muốn tạo mối quan hệ tốt với hàng xóm thôi, đặc biệt mua rất nhiều đồ ăn ngon tặng anh, anh đừng có hung dữ như vậy mà.”
Gã béo liếc nhìn đống đồ trong tay cô, ánh mắt dời xuống đống thức ăn bày la liệt trên đất, đôi lông mày đang nhíu lại... càng nhíu chặt hơn.
Đôi mắt ti hí của gã như bốc lên hai đốm lửa, nhìn chằm chằm hai người một cách hung tợn: “Ý gì đây? Các người coi ông đây là heo hả? Tôi đã béo thế này rồi, các người còn mang nhiều đồ ăn đến thế, có phải là muốn hại chết tôi không!”
Một tiếng nổ lớn, cánh cửa mang theo một luồng gió lạnh đóng sầm lại ngay trước mặt hai người.
Cả hai nhìn nhau có chút bất ngờ. Không ngờ rằng chiêu “đánh vào sở thích” này không những sai, mà còn sai một cách trật lất.
Long Ân nhíu mày nói: “Xem ra cách này hoàn toàn không hiệu quả, con ma béo này khó nhằn thật đấy!”
Ma béo... Quan Yếm đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Mắt cô bỗng sáng lên, vứt hết đồ trong tay xuống đất rồi lại giơ tay lên gõ cửa.
Sau những tiếng gõ cửa dồn dập, gã béo mở cửa ra như một quả bóng sắp nổ tung.
Gã đang định chửi ầm lên thì Quan Yếm đã nhanh hơn một bước cất lời.
Cô nói: “Hay là để chúng tôi dọn dẹp phòng giúp anh nhé?”
Lời còn chưa dứt, ngọn lửa giận dữ tưởng chừng sắp bùng lên của đối phương vậy mà lại đột nhiên biến mất không còn tăm hơi.
Gã béo liền thay đổi sắc mặt ngay tại chỗ, chỉ trong nháy mắt đã cười đến nỗi thịt mỡ trên mặt rung lên bần bật, rồi nghiêng người mở toang cửa ra: “Được chứ, vậy thì cảm ơn hai người nhiều lắm! Mời vào, mời vào!”
Long Ân ngẩn người một lúc lâu, mới bước theo Quan Yếm đã vào trong, hạ giọng hỏi: “Sao cô biết được...”
Quan Yếm chỉ tay xuống lầu: “Hôm qua tôi không để tâm, bây giờ mới nhớ ra đứa bé đó từng nói trong tòa nhà này có rất nhiều loại quỷ - bao gồm quỷ lười, quỷ nghèo, quỷ nhát gan, quỷ dê, quỷ keo kiệt. Tôi chỉ thử xem sao thôi, không ngờ chỗ kẹo hôm qua cho nó đúng là không uổng phí.”
Phòng của gã béo bốc mùi hôi thối ngút trời, rõ ràng gã chính là “quỷ lười” trong lời nói của đứa trẻ.
Thứ mà quỷ lười cần không phải là thức ăn, mà là người giúp dọn dẹp căn phòng hôi thối này.
Cái thứ mùi hôi hám tạo nên bởi đủ thứ bẩn thỉu trộn lẫn vào nhau, đến cả chiếc khẩu trang năm lớp xịt đẫm nước hoa cũng chẳng thể nào ngăn nổi.
Quan Yếm bước vào căn phòng, cảm giác như trúng độc, đến thở cũng không nổi.
Toàn bộ phòng khách chỉ còn lại một lối đi nhỏ hẹp, cong queo len lỏi giữa những đống rác cao như núi. Ánh đèn cũng bị che khuất phần lớn, khiến hầu hết các khu vực đều chìm trong bóng tối mờ ảo.
Gã béo theo sau, giọng nói hồ hởi và vui vẻ: "Dụng cụ dọn dẹp ở trong nhà vệ sinh đấy... cứ đi về phía bên trái là thấy cửa nhà vệ sinh thôi."
Quan Yếm thấy tâm trạng gã có vẻ tốt nên cũng đi chậm lại, vừa đi vừa hỏi: "À đúng rồi, anh có biết Cừu Nhã Như, người thuê phòng 104 trước đây không?"
Gã béo gật đầu, mấy lớp nọng cằm rung lên trông đến là tức cười: "Biết chứ, sao thế?"
Long Ân sốt ruột chen vào: "Anh có biết cô ta chết thế nào không? Hoặc là anh thấy ai trong chung cư này giống hung thủ nhất?"
Gã vừa dứt lời, đối phương liền sững người: "Cô ta chết rồi ư? Chủ nhà bảo cô ta hết hợp đồng thuê nhà nên đã dọn đi rồi mà! Đang yên đang lành sao lại có thể chết được... Không thể nào..."
Gã bỗng bắt đầu lẩm bẩm một mình, lặp đi lặp lại mấy câu như "không thể nào".
Cũng chính lúc này, Quan Yếm và Long Ân phát hiện ra cơ thể gã bắt đầu lúc ẩn lúc hiện, dần dần trở nên trong suốt.
Quan Yếm vội ngắt lời gã: "Đừng nghĩ chuyện đó nữa! Anh có thể giúp chúng tôi nghĩ xem, ở chung cư Thịnh Phát này ai là người có khả năng hãm hại Cừu Nhã Như nhất không?"
Cô vừa dứt lời, gã béo bỗng run lên một cái, cơ thể cũng lập tức trở lại dạng thực thể.
Gã nhíu cặp lông mày thưa thớt, suy nghĩ một lát rồi chậm rãi lắc đầu: "Nghĩ không ra, ai lại đi hại cô ta chứ? Chỉ có..."
Nói rồi gã ngước nhìn về phía cửa chính, hạ giọng nói: "Chủ nhà là một tên biếи ŧɦái, lão ta từng trộm đồ lót của Cừu Nhã Như. Lần tôi đi đóng tiền thuê nhà đã tận mắt thấy lão cầm trên tay mà ngửi đấy!"
Long Ân hỏi: "Thế sao anh biết đó là đồ của Cừu Nhã Như?"
Câu hỏi này rõ ràng là có ẩn ý.
Gã béo có chút tức giận lườm hắn một cái: "Bởi vì Cừu Nhã Như đã đứng ở đầu cầu thang chửi đổng một trận, nguyền rủa cái thằng trộm nội y của cô ta đẻ con ra không có c̠úc̠ Ꮒσα, kiếp sau làm gà làm vịt cho người ta ăn thịt!"
Gã dừng lại một chút, rồi chỉ tay về phía nhà vệ sinh: "Hai người mau vào dọn dẹp cho tôi đi!"
Quan Yếm bước nhanh hơn vài bước, bỗng nhiên chân hơi trượt một cái.
Cô đứng vững lại, cúi đầu nhấc chân lên xem xét kỹ hơn, chỉ thấy trên sàn có một con chuột chết bị giẫm nát bụng, nội tạng đen ngòm lòi cả ra ngoài.
Long Ân ghê tởm kêu "chậc" một tiếng, vội quay mặt đi không dám nhìn thẳng.
Quan Yếm chỉ ước có thể thay ngay đôi giày này và rời khỏi bãi rác này ngay lập tức.
Nhưng mà... tại sao trong nhiệm vụ lại xuất hiện một đống rác hôi thối đến thế này? Chẳng lẽ chỉ để tăng độ khó cho việc dọn phòng của họ thôi sao?
Liệu có một khả năng nào đó không?
Cô liếc nhìn gã béo, di di đế giày xuống sàn rồi đi nhanh hết mức về phía nhà vệ sinh và hỏi: "Anh muốn chúng tôi dọn dẹp từ đâu trước?"
Gã béo lập tức chỉ về phía bên trái phòng khách: "Chỗ đó đấy, hai người làm nhanh lên nhé, tôi vào chơi game đây, có gì thì gọi tôi."
Nói xong, gã liền đi về phía phòng ngủ bên kia rồi đóng sầm cửa lại.
Bố cục các căn phòng đều tương tự nhau, vị trí mà gã béo chỉ hẳn là nơi để bàn ăn và ghế.
Quan Yếm bước vào nhà vệ sinh để lấy dụng cụ, ngay giây sau lại bị mùi hôi nồng nặc đến khó thở bên trong làm cho buồn nôn.
Cô nhanh chóng lấy hết chổi và cây lau nhà ra, nói nhỏ với Long Ân: "Cứ dồn đống rác bên đó sang chỗ khác là được rồi, không cần phải dọn dẹp thật đâu."
Long Ân ngẩn ra một lúc, rồi bất đắc dĩ nhận lấy cây lau nhà.
Tiếp theo là cuộc chiến với núi rác.
Hàng đống rác bốc mùi ẩm mốc được họ dời từ nơi này sang nơi khác, ngay cả lối đi ban đầu cũng bị chặn lại.
Ở đây vậy mà còn có cả một con búp bê nữ có kích thước y như người thật, thiếu tay thiếu chân, bị chôn vùi giữa đống rác. Quần áo phụ nữ và tóc giả cũng vương vãi khắp nơi, thậm chí còn có cả một chiếc qυầи ɭóŧ màu đỏ.
Long Ân ghê tởm đến mức liên tục chửi thề lí nhí, nói rằng trải nghiệm ngày hôm nay phải dùng cả đời mới chữa lành nổi.
Hai người toàn thân bốc mùi hôi thối, mồ hôi nhễ nhại, mất hơn nửa tiếng đồng hồ mới dọn dẹp được khu vực đó chỉ còn lại lớp rác dày khoảng năm mươi centimet.
Long Ân thở hổn hển nói: "Cô nghi ngờ ở đây có manh mối chứ gì nhưng sắp lật tung lên hết rồi mà vẫn chưa thấy gì cả..."
Cùng lúc đó, Quan Yếm dừng tay, dùng cán chổi lật một túi mì ăn liền lên: "Tìm thấy rồi, quả nhiên là ở đây."
Bên dưới chiếc túi là một bàn tay chỉ còn trơ xương trắng.
Khúc xương đã gãy rời khỏi khớp, từng đốt từng đốt nằm vắt vẻo trên đống rác. Vì bị rác đè lên không ai động đến nên đến giờ nó vẫn giữ nguyên hình dạng của một bàn tay hoàn chỉnh.
Ánh mắt Long Ân trầm xuống: "Là cái gã béo đó sao?"
"Ừm, chắc không sai đâu. Dù có ở bẩn đến đâu thì cũng không ai muốn mình bị chôn vùi trong rác mãi như vậy, nên tôi mới hỏi anh ta muốn chúng ta dọn chỗ nào trước."
Có lẽ gã béo hoàn toàn không nhận ra mình đã chết, nhưng chắc chắn có một loại tiềm thức nào đó đã ra lệnh cho gã đưa ra câu trả lời này.
Quan Yếm quay đầu nhìn những núi rác xung quanh: "Cái mùi hôi thối ngập trời trong căn nhà này chính là cách tuyệt vời nhất để che giấu mùi tử thi."
Nó không phải dùng để tăng độ khó cho việc dọn dẹp, mà là để cái xác này mãi mãi được giấu kín bên trong.
Đây không thể nghi ngờ là một cách cực kỳ hiệu quả – đứa bé nói ông chú trên lầu đã nửa năm không ra khỏi cửa. Gã béo đã chết được nửa năm, thi thể đã thối rữa thành xương trắng mà vẫn không một ai phát hiện.
"Vậy... có tiếp tục không?" Long Ân nói: "Biết đâu gần thi thể có manh mối gì đó?"
Quan Yếm gật đầu: "Tiếp tục thôi, cho dù ở đây không có manh mối thì việc đào được thi thể lên chắc chắn cũng có tác dụng của nó."
Vì đã có chút thành quả, Long Ân trở nên hăng hái hẳn lên.
Mất thêm khoảng nửa tiếng nữa, hai người cẩn thận dọn sạch sẽ toàn bộ rác xung quanh bộ xương trắng.
Tư thế của nó là nằm ngửa trên mặt đất, sau gáy chính là góc bàn, trông có vẻ giống như bị đập đầu vào bàn rồi ngã xuống đất tử vong.
Tuy nhiên, bên dưới bộ xương gần như không có rác, chỉ có một chiếc hộp giữ tươi bị đè bẹp.
Nếu người này chết do tai nạn đập đầu vào góc bàn, vậy thì đống rác cao như núi trên người hắn là do ai chất lên?
Chỉ có thể là một vụ mưu sát.
Quan Yếm lấy chiếc hộp giữ tươi từ bên dưới bộ xương ra, giơ cao lên phía ánh đèn mà soi: "Bên trong vẫn còn đựng đồ này."
Đây là một chiếc hộp nhựa mờ bán trong suốt, không thể nhìn rõ bên trong đựng gì.
Cô đưa cho Long Ân, hắn dùng sức bẻ một cái là tháo được chiếc nắp đã biến dạng ra.
Bên trong là nửa hộp bánh quy đã sớm vỡ thành nhiều mảnh nhỏ.
Chúng đã mọc đầy nấm mốc, nhưng đối với hai người bây giờ thì đã hoàn toàn không còn cảm thấy buồn nôn nữa.
Long Ân dùng ngón tay bới bới hai cái rồi nói: "Thứ này chẳng lẽ lại là manh mối?"
Quan Yếm xoay chiếc hộp vài vòng, suy nghĩ một lát rồi nói: "Đây hẳn là bánh quy nhà làm. Nếu là mua ở ngoài, thường sẽ không dùng loại hộp này, mà dù có dùng thì cũng phải có ngày sản xuất và tên tuổi gì đó chứ. Cho nên..."
"HAI… NGƯỜI…" Bất thình lình, một giọng nói kéo dài a lê thê từ bên ngoài núi rác vọng vào.
Hai người đồng loạt quay đầu lại, qua khe hở giữa những đống rác, họ nhìn thấy một khuôn mặt già nua đang nhìn chằm chằm vào mình.
"ĐANG LÀM CÁI GÌ ĐẤY…"
Là chủ nhà.
Long Ân bước lên một bước, che món đồ trong tay Quan Yếm ra sau lưng: "Vì sự hòa thuận của hàng xóm láng giềng trong chung cư Thịnh Phát chúng ta, nên đến giúp hàng xóm dọn dẹp vệ sinh thôi, chẳng lẽ chủ nhà lại không vui sao?"
Ánh sáng bị rác che khuất vô cùng tù mù, chủ nhà nấp trong bóng tối, hai mắt nhìn thẳng vào hắn, trông còn giống ma hơn cả gã béo kia.
Long Ân cảm thấy hơi rợn người, nụ cười trên mặt cũng trở nên gượng gạo.
Quan Yếm thấy lưng anh cứng đờ, bèn tiến lên hai bước: "Chủ nhà đến vừa kịp lúc, chúng cháu phát hiện một bộ thi thể ở đây, đang định đi tìm chú đây."
Ánh mắt của đối phương hạ xuống, nhìn vào bộ xương trắng bên cạnh hai người rồi chậm rãi nói: "Tôi sẽ xử lý, hai người ra ngoài đi."
Quan Yếm: "Vậy thì không được, chuyện này phải báo cho người thuê nhà biết chứ, anh ta đang chơi game trong phòng ngủ, cháu đi tìm anh ta."
Bên cạnh đống rác có chừa một lối đi, cô nói xong liền nhét chiếc hộp vào tay Long Ân, rồi trèo qua đống rác vào phòng khách, đi thẳng đến phòng ngủ.
Chủ nhà gọi với theo sau: "Đứng..."
Tiếc là lão nói quá chậm, đợi đến khi chữ "lại" được thốt ra thì Quan Yếm đã đẩy cửa phòng ngủ ra rồi.
Trong phòng không bật đèn, chỉ có màn hình máy tính đang sáng lên một thứ ánh sáng kỳ dị.
Gã béo trước máy tính đột ngột quay đầu lại, nửa khuôn mặt bóng nhẫy của gã được màn hình chiếu sáng, nửa còn lại thì ẩn vào trong bóng tối.
Quan Yếm đang định mở miệng nói thì ngay giây sau, cô lại trơ mắt nhìn gã nhanh chóng trở nên trong suốt, cho đến khi biến mất hoàn toàn.
Ngay khoảnh khắc gã biến mất, màn hình máy tính kêu "xẹt" một tiếng rồi tắt ngóm, cả căn phòng chìm trong bóng tối đặc quánh.
Phía sau, giọng nói chậm chạp và tức giận của chủ nhà vọng tới: "Tất cả ra ngoài cho tôi!"
Quan Yếm quay lại nhìn Long Ân, nhún vai: "Đi thôi."
Lối đi duy nhất cũng đã bị rác chặn lại, hai người chỉ có thể trèo lên, đạp lên núi rác để đi ra ngoài, đến cửa còn phải cúi người mới ra được.
Chủ nhà đi sau cùng ra ngoài đóng cửa lại, rồi chậm rãi nói với hai người: "Đừng có tự tiện vào nhà người khác."
Quan Yếm gật đầu: "Biết rồi ạ, chúng cháu đi chào hỏi các hàng xóm khác một tiếng rồi sẽ đi ngay."
Lão hừ lạnh một tiếng, lại nhìn chằm chằm họ một lúc nữa rồi mới từ từ quay người đi xuống lầu.
Đợi lão đi rồi, Quan Yếm mới nói nhỏ: "Cầm hộp bánh quy này đi hỏi những người khác xem sao."
Đây là bánh quy nhà làm, đã cố tình xuất hiện ngay dưới bộ xương như vậy thì phần lớn khả năng là do một người thuê nhà nào đó trong chung cư này làm ra.
Hai người bắt đầu dò hỏi từ tầng ba xuống. Vì Long Ân không muốn đối mặt với bà cụ muốn cướp tiền của mình, nên hai người quyết định đến nhà người đàn ông làm nghề mổ lợn ở phòng 302 trước, để cho hắn có chút thời gian chuẩn bị tâm lý.
Họ xách theo những túi đồ ăn vặt lớn đi tới, Quan Yếm giơ tay gõ cửa mấy cái, nghe thấy bên trong vọng ra tiếng "bụp bụp bụp" rất lớn, như thể đang chặt xương.
Cô lại gõ mạnh hơn một lúc nữa, âm thanh bên trong cuối cùng mới dừng lại.
Người đàn ông trung niên cởi trần, ngực và mặt dính đầy máu tươi mở cửa ra: "Có chuyện gì thế?"
Trông gã hung thần ác sát như một tên tội phạm gϊếŧ người.
Long Ân huơ huơ chiếc hộp trong tay: "Chào anh, chúng tôi muốn hỏi anh có từng thấy thứ này chưa, có biết hộp bánh quy này là do ai làm không?"
Đối phương cúi mắt xuống liếc một cái, rồi nhíu mày: "Đây không phải là đồ của con tiện nhân ở phòng 202 sao? Nửa năm trước không biết nó lên cơn gì, đặt một hộp bánh quy trước cửa nhà tôi, còn viết giấy đòi giảng hòa với tôi, bảo là sau này mỗi người lùi một bước đừng cãi nhau nữa. Tôi đâu có chiều nó, hôm đó vứt luôn thứ này đi, y hệt cái này."
Ba chữ "nửa năm trước" khiến Quan Yếm và Long Ân gần như lập tức xác định trong lòng, hộp bánh này chính là hộp mà gã đã vứt đi lúc đó.
Quan Yếm lập tức hỏi: "Anh có nhớ đã vứt nó ở đâu không? Lúc đó bên trong là đầy một hộp hay chỉ có nửa hộp?"
Người đàn ông suy nghĩ một hồi rồi mới nói: "Đương nhiên là đầy rồi... Vứt ở ngay cổng lớn chung cư ấy, tôi cố tình vứt ở đó cho con tiện nhân đó thấy!"
Ai cũng biết, mối quan hệ giữa người đàn ông này và người phụ nữ ở tầng dưới cực kỳ tệ.
Chẳng lẽ người phụ nữ đó năm xưa giả vờ giảng hòa nhưng thực chất là hạ độc? Hộp bánh quy này có độc, bị vứt ở cổng và được gã béo nhặt về, sau khi ăn một phần thì trúng độc mà chết?
Chuyện này nghe lại vô cùng hợp lý.
Hai người lập tức quyết định chia nhau hành động, một người xuống lầu thăm dò người phụ nữ ở tầng hai, một người tiếp tục cầm hộp bánh quy đi hỏi những người khác.
Long Ân chọn việc xuống lầu thăm dò người phụ nữ. Khi đi ngang qua nhà gã béo, hắn do dự nói: "Cứ thế này mà đi thì không có chuyện gì chứ? Đó là một con ma đấy, chúng ta đã hứa giúp nó dọn phòng, kết quả là chẳng dọn tí rác nào đã đi, lỡ nó nổi giận muốn gϊếŧ chúng ta thì sao?"
Quan Yếm chẳng hề để tâm: "Không sao đâu, tôi nói là giúp anh ta dọn dẹp một chút, chứ có nói là phải dọn cho sạch sẽ đâu."
Long Ân: "..."
Nếu mà phải soi từng chữ thì hình như cũng chẳng có vấn đề gì thật.
Hắn giơ ngón tay cái lên: "Tôi chỉ ngưỡng mộ cái kiểu vô lại mà khôn lỏi này của cô thôi!"
Khóe miệng Quan Yếm giật giật: "Tôi cứ coi như anh đang khen tôi nhé."
Cô vừa dứt lời, từ phía cầu thang bỗng vang lên một tiếng bước chân chạy dồn dập.
Ngay sau đó, Vệ Ung lao lên lầu, vừa thấy hai người đã lập tức nói: "Mau xuống dưới lầu, chủ nhà chết rồi!"
Cửa phòng 101 mở toang, chiếc đèn điện trước nay chưa từng bật cuối cùng cũng được thắp sáng.
Bên trong phòng khách, chiếc ti vi cũ kỹ vẫn đang bật, màn hình chi chít những bông tuyết đen trắng liên tục lập lòe.
Trên chiếc ghế sô pha đối diện ti vi, chủ nhà ngồi thẳng đơ. Cạnh chân lão là một con búp bê tóc giả bù xù, quần áo xộc xệch.
Lão trợn trừng mắt, miệng hơi há, một tay và phần thân dưới từ bụng đến trên đầu gối được che bởi một tấm chăn mỏng.
Tấm chăn do Vệ Ung đắp lên.
Dù đã đeo kính nhưng vẫn không che hết được vẻ mặt lúng túng của anh ta: “Chắc mọi người cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra rồi, đừng lật lên xem làm gì.”
Trần Yến là cô gái mới mười bảy tuổi, rõ ràng chưa từng trải qua chuyện tương tự, mặt đỏ bừng đứng ở cửa không dám bước vào.
Thực ra, cô ấy chính là người đầu tiên phát hiện ra lão chủ nhà đã chết.
Lúc đó, cô ấy và Vệ Ung đã điều tra xong, đang đợi Quan Yếm và Long Ân ở phòng 104 thì bỗng thấy lão chủ nhà từ trên lầu đi xuống, ngang qua cửa nhà họ.
Thế nhưng, cửa phòng họ vẫn luôn mở, mà họ chẳng hề thấy lão chủ nhà đi lên lầu. Một người không lên lầu, sao lại có thể từ trên lầu đi xuống?
Vệ Ung đang đun nước sôi trong bếp, cô ấy thầm nghĩ lần này mình quá nhút nhát, gần như chẳng giúp được gì nên quyết định một mình ra ngoài xem xét.
Rồi cô ấy đi theo đến tận cửa nhà lão chủ nhà, thấy cửa mở toang, bèn định nhân cơ hội lén nhìn vào trong, và ngay lập tức phát hiện lão đang ngồi trên sô pha.
Cô ấy giật nảy mình, giả vờ như đến tìm chủ nhà rồi gọi mấy tiếng.
Nhưng đối phương không hề có phản ứng, thế là cô ấy lấy hết can đảm bật đèn rồi bước vào.
Sau đó... cô ấy đã chứng kiến cảnh tượng khó coi đến vậy.
Long Ân đưa tay giật nhẹ bộ tóc giả của con búp bê, nói với Quan Yếm: “Chẳng phải chúng ta từng tìm thấy thứ tương tự trong đống rác của gã béo kia sao?”
Quan Yếm gật đầu: “Gã béo chết dưới đống rác, chắc chắn là sau đó có người đã đổ rác lên. Hoặc là hung thủ, hoặc là có kẻ không muốn gã bị phát hiện vì một lý do nào đó.”
Đứa bé trên lầu hai nói gã béo đã nửa năm chưa đóng tiền nhà vậy nên lão chủ nhà chắc chắn đã biết gã béo chết từ lâu.
Lão lo căn nhà có án mạng sẽ không cho thuê được, nên dù có phải hung thủ hay không, lão cũng sẽ che giấu cái xác.
Bốn người đã chia sẻ những gì mình phát hiện được cho nhau. Dựa trên tình hình hiện tại, cái chết của cả Cừu Nhã Như và gã béo đều liên quan đến lão chủ nhà.
Lẽ nào hung thủ thật sự chính là lão?
Không, không đúng.
Quan Yếm nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ này – nếu hung thủ là lão, vậy thì bây giờ kẻ thủ ác đã chết, nhiệm vụ mà Cừu Nhã Như giao cho họ làm sao hoàn thành được?
Vệ Ung nói: “Hay là chúng ta cứ lục soát trước xem sao, biết đâu lại tìm được manh mối nào khác ở đây.”
Ba người còn lại đương nhiên đồng ý, mỗi người một góc cẩn thận tìm kiếm.
Mười mấy phút sau, một tiếng hét thất thanh vang lên từ ngoài cửa.
Quan Yếm từ phòng ngủ chạy ra, chỉ thấy gã đàn ông làm nghề mổ heo ở phòng 302 đang ngồi bệt dưới sàn ngay huyền quan, mặt mày kinh hãi tột độ nhìn chằm chằm vào cái gáy bóng loáng của lão chủ nhà.
Gã thấy Quan Yếm, run rẩy lắp bắp: “Chủ… chủ nhà… ông ta sao thế… Các người… các người đã… đã gϊếŧ người?”
Thấy phản ứng dữ dội của gã, Quan Yếm không khỏi có chút bất ngờ.
Gã tuy đã vào tuổi trung niên nhưng thân hình vô cùng vạm vỡ, bắp tay cuồn cuộn gân xanh, trông như thể có thể đấm bẹp người khác chỉ bằng một cú.
Vậy mà lúc này, gã đàn ông lực lưỡng đó lại co rúm trên sàn như một con chim cút nhỏ, hoảng loạn đến mức như thể giây tiếp theo sẽ suy sụp.
... Vũng nước dưới mông gã là gì vậy?
Quan Yếm dời mắt đi, bình tĩnh nói: “Khi chúng tôi vào thì ông ta đã chết rồi. Anh mau đi đi, đừng nhìn nữa.”
Có lẽ vì giọng điệu của cô quá bình tĩnh, gã dường như cũng trấn tĩnh lại một chút, vội vàng gật đầu rồi lồm cồm bò dậy, dùng cả tay chân bò ra khỏi cửa, loạng choạng biến mất ở hành lang.
Trước cửa bếp, Trần Yến vịn vào khung cửa, mặt đầy kinh ngạc: “Sao gã đó còn nhát gan hơn cả em vậy?”
Quan Yếm im lặng một lát rồi mới nói: “Để tôi xâu chuỗi lại về những con quỷ mà đứa bé đã nhắc đến.”
Những con quỷ mà nó đề cập là: quỷ lười, quỷ nghèo, quỷ nhát gan, quỷ dê, quỷ keo kiệt.
Trong đó, quỷ lười là gã béo, quỷ dê dĩ nhiên là gã chủ nhà với cái chết kỳ quặc này.
Dựa vào phản ứng của gã hàng thịt vừa rồi, quỷ nhát gan chắc chắn là gã không chạy đi đâu được.
Hơn nữa, trước đó cũng có một chi tiết – gã kể đã ném hộp bánh quy ra cổng chung cư để cho người phụ nữ dưới lầu thấy. Với mối quan hệ tệ hại của họ, tại sao gã không đến thẳng cửa, ném vào mặt đối phương rồi chửi một trận cho hả giận?
Vì nhát gan, chỉ dám chửi đổng qua cửa sổ.
Vậy thì, chỉ còn lại quỷ nghèo và quỷ keo kiệt.
Vì người nói ra câu này là mẹ của đứa bé, nên chắc chắn bà ta không thể mắng người nhà mình, loại trừ.
Những người còn lại là người phụ nữ trung niên ăn diện và đanh đá ở phòng 202, và bà cụ sống một mình ở phòng 301.
Lúc Long Ân lên lầu ba gõ cửa thăm hỏi hàng xóm, bà cụ không chỉ lấy gần hết số kẹo của hắn mà còn tự tay thò vào túi quần hắn để moi.
Nếu không phải hắn cố sức cản lại, có lẽ đến tiền trong người cũng bị lấy mất.
Một người như vậy, giữa “keo kiệt” và “nghèo”, thì có lẽ “nghèo” sẽ hợp hơn.
Vậy thì người phụ nữ ở phòng 202 còn lại chính là quỷ keo kiệt.
Một con quỷ keo kiệt lại tốt bụng đến mức tự tay làm bánh quy tặng cho kẻ thù ở lầu trên ư? Chẳng có ý tốt gì thì đúng hơn.
Quan Yếm sắp xếp lại những thông tin này và nói cho ba người còn lại.
Cô vừa nói xong không lâu, Vệ Ung đã tìm thấy manh mối: “Đây là sổ thu chi của chủ nhà. Tôi xem qua rồi, ban đầu mỗi hộ đều thuê với giá ba trăm một tháng, nhưng từ nửa năm trước... có ba hộ không đóng tiền nhà nữa.”
Hai trong số đó là Cừu Nhã Như ở tầng một – người mà chủ nhà nói đã dọn đi nhưng thực chất đã chết và gã béo ở phòng 303 – người đã chết từ nửa năm trước.
Vệ Ung lật cuốn sổ ra, giọng trầm xuống: “Hộ thứ ba là phòng 204, nhà có con nít.”
Nghe vậy, Trần Yến lo lắng nói: “Không lẽ cả nhà họ cũng là ma quỷ hết sao! Trong tòa nhà này còn người sống không vậy?”
Quan Yếm nói: “Đứa bé đó có phải hay không thì tôi không biết, nhưng bố mẹ nó chắc chắn không phải là người.”
Mọi người lại lục soát thêm một hồi, chỉ tìm thấy vài bộ nội y phụ nữ, không còn manh mối nào giá trị khác.
Lúc này đã quá giờ ăn trưa từ lâu, Vệ Ung và Trần Yến cùng nhau ra ngoài mua đồ ăn, còn Quan Yếm và Long Ân thì vội về tắm rửa.
Trên bàn ăn, Trần Yến hỏi: “Vậy tiếp theo chúng ta đi tìm họ sao?”
Cô chỉ tay lên trần nhà.
“Bây giờ chưa được.” Quan Yếm nói: “Mọi người có để ý không, mỗi lần trên lầu có tiếng động đều là vào giờ ăn?”
Bình thường khi họ gõ cửa, người mở cửa chỉ có cậu bé đó. Hai lần hỏi bố mẹ nó có nhà không, nó đều không trả lời.
Thế nhưng vào giờ ăn, trên lầu chắc chắn sẽ vang lên tiếng bước chân của nhiều hơn một người, thỉnh thoảng còn nghe được vài tiếng người lớn nói chuyện.
Vậy nên, nếu muốn tìm ra sự thật thì phải đợi đến giờ ăn tiếp theo.
Vệ Ung gật đầu, nói: “Chúng ta có thể đi tìm những người khác trước. Vấn đề về hộp bánh quy lúc trước vẫn chưa điều tra xong mà?”
Thế nhưng, bốn người còn chưa ăn xong bữa cơm thì bà cụ ở lầu ba đã xuống nhà, đủng đỉnh đi ra ngoài.
Quan Yếm đặt đồ xuống đuổi theo, hỏi: “Bà ơi, bà đi đâu vậy ạ?”
Bà cụ dừng bước, quay lại nhìn cô chằm chằm: “Hôm nay là mười bốn tháng Bảy, ra ngoài mua ít vàng mã để tối đốt chứ sao. Đừng trách tôi không nhắc, chung cư này không sạch sẽ đâu, các cô các cậu đã đến đây rồi thì cũng nên đi mua ít nhang đèn về mà thắp đi.”
Nói xong bà ta định đi, Quan Yếm vội nói: “Khoan đã ạ, cháu có thứ này muốn nhờ bà xem giúp.”
Bà cụ đi lần này không biết khi nào mới về, cô nhanh chóng chạy về phòng khách, lấy hộp bánh quy ra: “Bà ơi, nửa năm trước bà có thấy cái này không ạ? Lúc đó bên trong có rất nhiều bánh.”
Lúc này ba người còn lại cũng đi theo ra.
Đôi mắt đυ.c ngầu của bà cụ nhìn vào chiếc hộp, rồi nhanh chóng gật đầu: “Tất nhiên là thấy rồi! Đây chẳng phải là thứ mà thằng béo chết tiệt ở cạnh nhà tôi mang tặng cho chủ nhà sao!”
Nghe vậy, cả bốn người đều sững sờ.
Là đồ gã béo tặng cho chủ nhà?
“Hừ, tôi đứng ngay cửa nhìn thằng béo chết tiệt đó xách lên lầu. Nó rõ ràng thấy tôi mà sao không tặng cho tôi?”
Tuy đã qua nửa năm, nhưng có thể thấy bà cụ vẫn nhớ như in chuyện này.
Bà ta hậm hực nói: “Đừng thấy tôi già mà lú lẫn, tôi rõ mồn một nhé, nó cố tình tặng quà lấy lòng chủ nhà để lão dê già đó bớt tiền thuê nhà cho nó thôi!”
Nói cách khác, món đồ này được gã béo mang từ dưới lầu lên, sau đó mới tặng cho chủ nhà.
Ở dưới lầu... lẽ nào là gã nhặt được ở ngoài cổng chung cư?
Gã hàng thịt ở phòng 302 ném hộp bánh ra cổng, gã béo về đến đúng lúc thấy được liền nhặt về, sau đó đem tặng lại cho chủ nhà để lấy lòng, xin giảm tiền thuê?
Vậy thì món đồ đó làm sao quay lại nhà gã béo được?
Chỉ còn nửa hộp chứng tỏ đã có người ăn, nhưng lão chủ nhà hôm nay mới chết, vậy hoặc là bánh không có độc, hoặc là… người ăn bánh không phải lão chủ nhà.
Lẽ nào là gã béo tự ăn? Hoặc là một người đã chết khác, Cừu Nhã Như.
Quan Yếm chậm rãi bước về phòng 104, cau mày sắp xếp lại dòng suy nghĩ.
Đầu tiên, giả sử Cừu Nhã Như đã ăn nó, điều này hoàn toàn hợp lý.
Bởi vì lão chủ nhà là một tên háo sắc, còn từng trộm nội y của Cừu Nhã Như, vậy nên việc lão “mượn hoa cúng Phật”, dùng bánh quy để lấy lòng cô ấy là hoàn toàn có thể.
Kết quả là sau khi ăn bánh, cô ấy đã tử vong. Lão chủ nhà phát hiện bánh có độc, tự nhiên sẽ nghĩ rằng chính gã béo người tặng quà cho lão muốn đầu độc mình, nhưng lại vô tình hại chết Cừu Nhã Như.
Thế là... lão mang nửa hộp bánh còn lại lên lầu tìm gã béo để đối chất, trong lúc cãi vã đã ra tay và gϊếŧ chết đối phương.
Sau đó, để che giấu thi thể và lo lắng vấn đề nhà có án mạng khó cho thuê, lão đã chọn cách dùng đống rác để chôn vùi gã béo.
Suy cho cùng, với khổ người của gã đó, ngay cả Long Ân và Vệ Ung là hai người đàn ông to khỏe hợp sức cũng khó mà vác đi phi tang được, huống chi chủ nhà chỉ là một người đàn ông trung niên nhỏ con.
Nếu giả sử là gã béo ăn bánh... thì không hợp lý lắm, vì nắp hộp vẫn được đậy kín và đè dưới xác chết.
Ai lại có thể trong lúc trúng độc hấp hối mà còn bình tĩnh đậy nắp hộp lại rồi mới chết chứ?
Vậy nên, suy luận đúng phải là: Người phụ nữ phòng 202 tặng bánh cho gã hàng thịt phòng 302, gã hàng thịt vứt đi và bị gã béo nhặt được, gã béo tặng cho chủ nhà để xin giảm tiền thuê, gã chủ nhà háo sắc lại đem tặng cho Cừu Nhã Như để lấy lòng, Cừu Nhã Như ăn bánh và trúng độc tử vong.
Cô ấy là một phụ nữ, chết rồi cũng không quá nặng, thi thể đã sớm bị chủ nhà xử lý sạch sẽ, đó là lý do phòng 104 được cho Quan Yếm và nhóm của cô thuê lại.
Long Ân cau cặp mày rậm, nói: “Nếu theo logic này, vậy hung thủ thật sự chính là người phụ nữ phòng 202 đã hạ độc? Dù là một tai nạn hy hữu nhưng suy cho cùng cũng là do cô ta mà ra cả.”
Vệ Ung nói: “Logic này nghe có vẻ không có vấn đề gì nhưng tốt nhất chúng ta vẫn nên xác nhận lại.”
Trần Yến hỏi: “Xác nhận thế nào?”
Quan Yếm đứng dậy: “Hỏi thẳng. Một đội đi hỏi, đội còn lại ra ngoài mua nhang đèn vàng mã. Có lẽ chỉ còn hơn hai tiếng nữa là trời tối, bà cụ vừa nói hôm nay là mười bốn tháng Bảy rằm tháng Bảy, ngày quỷ môn quan mở, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì, tốt nhất chúng ta cứ làm theo lời bà ta.”
Mọi người đã chẳng còn tâm trạng ăn uống, nghe cô nói xong liền đứng cả dậy.
Trần Yến nói: “Vậy em đi mua nhang đèn nhé… Em hơi sợ.”
“Được, hai người đi đi.” Quan Yếm nói: “Tôi và Long Ân lên lầu hai.”
Bên ngoài phòng 202, Long Ân xách túi đồ ăn vặt lớn chưa dùng đến đứng phía sau, Quan Yếm bước lên gõ cửa.
Cánh cửa nhanh chóng mở ra, một mùi nước hoa rẻ tiền xộc thẳng vào mặt khiến cô hắt xì một cái.
Người phụ nữ trung niên ăn mặc gợi cảm dựa vào cửa, nhướng mày hỏi một cách mất kiên nhẫn: “Sao lại là các người? Có chuyện gì?”
Long Ân đưa túi đồ ăn vặt ra, cười nói: “Có chút chuyện muốn hỏi bà, chỗ đồ ăn vặt này tặng bà.”
Người phụ nữ nhếch mép cười, vẻ mặt mất kiên nhẫn cuối cùng cũng biến mất, hài lòng hừ một tiếng: “Coi như các người biết điều. Nói đi, chuyện gì?”
Quan Yếm giơ hộp nhựa đựng bánh quy vỡ vụn lên, mắt nhìn chằm chằm vào mặt đối phương: “Xin hỏi bà có nhận ra thứ này không?”
Người phụ nữ sững người, vẻ mặt đầu tiên là kinh ngạc, sau đó chuyển sang nghi hoặc: “Dĩ nhiên là nhận ra, đây không phải là hộp bánh quy tôi cho thằng ngu trên lầu ba hồi trước sao?”
Bà ta cười khẩy, bắt đầu lầm bầm: “Uổng công lúc đó tôi còn chủ động làm lành để hắn ta biết điều một chút, đừng có suốt ngày gõ đùng đùng trên lầu nữa. Kết quả thì sao? Đồ thì nhận rồi, mà vẫn làm phiền như cũ! Tôi tối nào cũng mệt đến nửa đêm, ban ngày ngủ một lát là lại bị hắn làm cho tỉnh giấc, hắn còn treo cái cây lau nhà dính máu me lên cửa sổ, nước bẩn nhỏ hết xuống quần áo của tôi… Mọi người nói xem, hắn có ra cái thá gì không!”
Quan Yếm và Long Ân nhìn nhau.
Thái độ và giọng điệu của bà ta quá tự nhiên, tự nhiên đến mức không có một chút dấu vết diễn xuất nào.
Nếu bà ta đang nói dối thì tài diễn xuất này chắc chắn có thể ăn đứt tất cả các ảnh hậu tầm cỡ thế giới.
“Hộp bánh này các người lấy ở đâu ra vậy?” Người phụ nữ nhìn món đồ đã mốc meo: “Để tôi nghĩ xem... Chắc cũng nửa năm rồi nhỉ? Các người tìm thấy ở đâu, có phải hắn ta chẳng hề ăn không?”
Nếu bà ta đã hạ độc, mà gã đàn ông đó đến giờ vẫn sống sờ sờ… chẳng phải bà ta đã sớm biết gã không ăn rồi sao, cần gì phải hỏi câu này?
Nếu đây là diễn xuất, thì có lẽ chỉ có câu hỏi chí mạng nhất mới có thể làm vỡ chiếc mặt nạ của bà ta.
Long Ân nhìn Quan Yếm, thấy cô gật đầu, bèn hỏi thẳng: “Bà nói thật đi, có phải bà đã bỏ độc vào bánh quy này không?”
Người phụ nữ sững sờ rồi nhíu mày, giận dữ nói: “Ăn nói vớ vẩn gì thế! Tôi mà lại đi hạ độc à? Có phải thằng khốn nạn trên lầu nói với các người không? Mẹ kiếp, làm ơn mắc oán! Hôm nay bà đây sẽ cho các người tận mắt thấy tôi có bỏ độc hay không!”
Bà ta chưa dứt lời, đã nhanh tay thò vào hộp bánh trên tay Quan Yếm.
Không đợi hai người kịp ngăn cản, bà ta đã trực tiếp nhét một miếng bánh đầy nấm mốc vào miệng.
Quan Yếm vội nói: “Đừng ăn, có độc thật đấy!”
Thế nhưng ngay lúc cô đang nói, đối phương đã nhanh chóng nhai vài cái rồi nuốt ực xuống.
Người phụ nữ nghiến răng nói: “Thế nào? Bây giờ tin tôi chưa? Cùng lắm là đau bụng thôi, bà đây nhận! Các người lên lầu nói với thằng khốn đó, bà đây gặp nó lần nào chửi lần đó! Nguyền rủa cái thứ chó má suốt ngày làm phiền hàng xóm như nó không được chết tử tế!”
Thấy vậy, cả hai đều chết lặng.
Quan Yếm sờ sờ chóp mũi, nói: “À, chúng tôi vào trong ngồi một lát được không? Tôi muốn nghe bà kể xem thằng khốn nạn trên lầu còn làm những chuyện xấu xa gì nữa.”
Người phụ nữ dường như rất hài lòng với ba từ “thằng khốn nạn”, nhướng mày nghiêng người mở cửa cho hai người vào nhà.
Mười mấy phút tiếp theo, họ chỉ ngồi nghe bà ta không ngừng ca thán và chửi rủa gã đàn ông ở phòng 302 không một giây ngừng nghỉ.
Đột nhiên, người phụ nữ kêu lên một tiếng “ực”, hai mắt trợn trừng.
Ngay sau đó, một dòng máu đen đỏ trào ra từ khóe miệng bà ta.
Bà ta kinh ngạc há miệng, đau đớn ôm bụng, không còn vẻ đanh đá chua ngoa lúc nãy, đứt quãng nói: “Tôi… nó thật sự… có… độc?”
Dứt lời, cơ thể bà ta bắt đầu run rẩy dữ dội, cả người như bị rút hết xương, từ từ trượt xuống khỏi ghế sô pha.
Quan Yếm và Long Ân mỗi người một bên đỡ lấy bà ta, trơ mắt nhìn bà ta dần dần mất đi sự sống.
Người phụ nữ có khả năng là hung thủ nhất này, đã dùng chính mạng sống của mình để rửa sạch hiềm nghi.
“Nếu manh mối về hộp bánh quy không sai.” Long Ân có chút không dám tin: “Không phải bà ta… thì còn có thể là ai?”
...
Lúc bước ra khỏi phòng 202, sắc trời đã sầm xuống đi nhiều. Căn phòng 204 sát vách lại tỏa ra mùi thức ăn nhà làm thơm nức, khiến hai người đi ngang qua bất giác thèm thuồng.
Quan Yếm dừng bước trước cửa: “Chắc Trần Yến và mọi người vẫn chưa về, tôi sợ đợi thêm lát nữa lại lỡ mất bữa cơm nhà họ, hay là mình cứ gõ cửa thử trước xem sao?”
Long Ân đáp: “Hay mình mang chỗ đồ ăn vặt còn lại lên đây đi?”
“Được, để tôi đi cho.”
Nói rồi cô liền xuống lầu. Khi bước xuống bậc thang cuối cùng và rẽ qua góc tường, ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô trông thấy một bóng người gầy gò, thấp bé giữa hành lang.
Giữa hành lang tối tăm có phần mờ ảo, người đó đứng sững ở đó như một con rối. Bóng người đó bị ánh sáng từ ngoài cửa chính hắt vào kéo dài ngoằng, đổ xuống sàn nhà vặn vẹo như đang giương nanh múa vuốt.
Dù không nhìn rõ được mặt mũi nhưng vóc người thế này ở đây chỉ có một - chính là lão chủ nhà đã chết.
Ánh mắt bình tĩnh của Quan Yếm lướt qua người lão rồi cứ như không trông thấy gì mà đẩy cửa bước vào trong.
Chỗ đồ ăn vặt còn lại đều ở trên bàn phòng khách, cô lấy xong liền xoay người đi ra, nào ngờ... lão chủ nhà đã đứng chặn ngay trước cửa.
Đôi mắt của lão lồi ra hơn trước rất nhiều, phồng lên như mắt ếch, tròng trắng quá nhiều cùng con ngươi đen thu nhỏ lại khiến gương mặt đó trông vừa kỳ dị vừa có chút tức cười.
Quan Yếm nhìn thẳng vào mắt lão, nở một nụ cười điềm tĩnh: “Chủ nhà ạ? Có việc gì không?”
Con ngươi lồi ra của lão đảo qua đảo lại rồi chậm rãi nói: “Rằm tháng Bảy... lúc đốt vàng mã nhớ cẩn thận, đừng có đốt luôn cả nhà đấy...”
Quan Yếm gật đầu: “Ông yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ cẩn thận, ông đúng là một người chủ nhà tốt và có trách nhiệm.”
Người chết rồi mà vẫn còn lo nhà bị cháy.
Lão không nói gì nữa, quay người rồi bước đi từng bước một.
Đợi một lúc, Quan Yếm mới ra khỏi cửa, bên ngoài đã không còn thấy bóng dáng đối phương đâu nữa.
Long Ân thấy cô đi lên, thắc mắc hỏi: “Sao cô đi lâu thế, có chuyện gì à?”