Mùi hôi trong hành lang phải một lúc lâu sau mới tan đi. Quan Yếm cố nén cơn chua nghẹn trong dạ dày, hạ giọng nói: “Hay là chúng ta đánh vào sở thích của anh ta? Anh ta không phải là trạch nam sao, thử tặng nhiều đồ ăn cho anh ta xem thế nào?”
Cùng lúc đó, Vệ Ung và Trần Yến cũng đã đến trước cửa nhà chủ nhà ở phòng 101.
Cửa nhà chủ nhà dường như lúc nào cũng ở trong trạng thái khép hờ. Vệ Ung giơ tay gõ một cái, nó liền bị lực đẩy này mở ra thêm một chút.
Qua khe cửa rộng bằng bàn tay, hai người thấy phòng khách bên trong vẫn tối om không bật đèn, chỉ có một chiếc ti vi nhỏ đang nhấp nháy ánh sáng trắng chói mắt. Nếu nghe kỹ còn có thể phát hiện nó đang không ngừng kêu “xì xì”, dường như đã hỏng từ lâu.
Ánh sáng từ màn hình chiếu lên chiếc ghế sô pha đối diện. Trong ánh sáng lúc tỏ lúc mờ đó, Vệ Ung mắt tinh nhìn thấy trên sô pha dường như có một người phụ nữ tóc dài đang ngồi.
Chỉ là từ cửa nhìn vào, chỉ có thể thấy được nửa trên đầu của đối phương.
Anh ta lại giơ tay gõ mạnh hơn, cánh cửa lại mở ra thêm một chút nhưng người đó hoàn toàn không có động tĩnh gì.
Cảnh tượng này thực sự quá giống trong phim kinh dị.
Vệ Ung đang định đưa tay đẩy cửa bước vào xem xét nhưng anh ta mới tiến lên nửa bước, đột nhiên, một khuôn mặt âm u lạnh lẽo lặng lẽ xuất hiện ngay trước mắt che khuất hoàn toàn tầm nhìn của anh ta.
Trần Yến đứng phía sau còn chưa kịp nhìn rõ đó là ai thì đã sợ hãi kêu lên một tiếng thất thanh.
Vệ Ung đẩy gọng kính, nở một nụ cười ôn hòa và bình tĩnh: “Chào chủ nhà, chúng tôi có việc muốn gặp ông.”
Đối phương không nói gì, cứ thế bước ra ngoài cửa. Vệ Ung liền quay mặt về phía lão mà lùi lại từng bước, cho đến khi cả hai đều đã lùi ra hành lang.
Sau đó, chủ nhà nhẹ nhàng đóng cửa lại, vẫn dùng cái giọng nói chậm như con lười mà cất lời: “Chuyện... gì... vậy...”
“Cũng không có gì ạ, chỉ là muốn hỏi thăm về người thuê trước đây của phòng chúng tôi, cô ấy tên là... Cừu Nhã Như.”
Ba chữ cuối cùng, Vệ Ung nói từng chữ một vừa chậm vừa rõ.
Cùng lúc đó, ánh mắt anh ta dán chặt vào khuôn mặt của chủ nhà, không bỏ lỡ bất kỳ một thay đổi nhỏ nào.
Thế là, anh ta đã nhìn thấy rất rõ ràng - ngay khi anh ta nói ra cái tên đó, cơ mặt của chủ nhà đã co giật một cách không tự nhiên mấy lần.
Không đợi đối phương lên tiếng, anh ta tiếp tục hỏi: “Xin hỏi cô Cừu Nhã Như chết vào lúc nào và nguyên nhân cái chết là gì ạ?”
Chủ nhà nhìn anh ta chằm chằm một lúc lâu, rồi mới chậm rãi nói: “Cô ta không có chết, chỉ dọn đi thôi. Cậu đừng có nói bậy ảnh hưởng đến việc cho thuê căn hộ của tôi, tôi bắt cậu bồi thường đó.”
Vệ Ung nghe vậy, khẽ cười một tiếng: “Vậy ý của ông là ông sớm đã biết Cừu Nhã Như chết rồi nhưng để không ảnh hưởng đến việc cho thuê căn hộ, ông đã giấu nhẹm chuyện này đi? Vậy thì thi thể là do ông xử lý? Hay là... chính ông là người đã gϊếŧ cô ấy!”
Lời của anh ta vừa dứt, khóe mắt của chủ nhà liền co giật liên tục mấy cái, sau đó tức giận nói: “Cậu đừng có nói bậy nói bạ vu oan cho người khác! Tôi không có gϊếŧ cô ta!”
Vì quá tức giận, tốc độ nói của lão cũng nhanh hơn không ít.
Thế nhưng Vệ Ung vẫn giữ vẻ thong dong, nụ cười vẫn luôn ấm áp như ban đầu: “Nói vậy là ông thừa nhận thi thể là do ông xử lý rồi. Vậy thì xin cho tôi hỏi, lúc ông phát hiện ra thi thể, cô ấy trông như thế nào?”
Chủ nhà trừng mắt nhìn anh ta một cách hung tợn, quay người đẩy cửa lao nhanh vào trong “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại.
Vệ Ung nhướng mày, thong thả chỉnh lại tay áo, quay đầu nói với Trần Yến: “Chắc là lão sẽ không nói đâu, chúng ta đi tìm những hộ dân khác trước đã.”
Lúc Quan Yếm và Long Ân xuống lầu mua đồ, vừa hay gặp hai người họ đang đi lên.
Hai bên chỉ chào hỏi qua loa chứ không nói chuyện nhiều.
Mười phút sau, Quan Yếm và Long Ân tay xách nách mang đủ các loại đồ ăn, mặt đeo mấy lớp khẩu trang xịt nước hoa rẻ tiền, một lần nữa đến trước cửa phòng 303.
Long Ân đặt đồ xuống đất, mạnh tay gõ cửa.
Sau khe cửa, gã béo nhíu mày sốt ruột nói: “Các người có thôi đi không? Rốt cuộc muốn làm cái gì!”