Long Ân nói ngay: “Tôi không chung nhóm với Trần Yến đâu nhé, tôi chịu không nổi cái kiểu khóc lóc của cô ta đâu...”
Hắn còn chưa nói hết lời thì Trần Yến đã rên lên một tiếng khó chịu rồi từ từ tỉnh lại.
Quan Yếm đi tới đầu giường đỡ cô ấy ngồi dậy, hỏi: “Cảm thấy thế nào rồi?”
Cô ấy mơ màng một lúc, ngơ ngác nhìn ba người: “Em bị sao vậy... Trước đó không phải em đang xông hương trong nhà vệ sinh sao?”
Long Ân thở dài một hơi thật mạnh rồi quay người đi ra phòng khách.
Vệ Ung cười bất đắc dĩ, nói với Quan Yếm: “Để tôi nói cho, cô ra ngoài trước đi.”
Nghe vậy, mí mắt Quan Yếm giật giật, trực giác mách bảo rằng anh ta dường như đã biết chuyện gì đó.
Nhưng mà biết hay không cũng chẳng sao cả, cô đáp một tiếng rồi lập tức rời khỏi đó, đi thẳng ra ngoài cửa chính.
Một lát sau, Vệ Ung và Trần Yến cùng nhau bước ra khỏi phòng ngủ.
Long Ân nhìn Trần Yến chằm chằm một lúc với vẻ vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ, rồi mới hỏi: “Không bị dọa khóc à?”
Sắc mặt Trần Yến tuy rất khó coi nhưng trông có vẻ không sợ hãi đến mức quá nghiêm trọng.
Cô ấy có chút ngượng ngùng cúi đầu sờ mặt: “Xin lỗi mọi người nhé, em cũng không hiểu sao lần này mình lại nhát gan như vậy, cứ như là... có thứ gì đó ảnh hưởng đến cảm xúc của em vậy.”
Quan Yếm còn ngượng hơn cả cô ấy, ho khan một tiếng rồi nói: “Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta hành động thôi.”
Long Ân lập tức đứng dậy: “Tôi một nhóm với cô, chúng ta lên lầu tìm gã béo trạch nam kia.”
Quan Yếm: “Được.”
Trần Yến nhìn cô với đôi mắt lấp lánh như sao: “Chị Quan giỏi quá đi, rõ ràng biết đó là ma mà lại không hề sợ hãi hay do dự chút nào! Em ngưỡng mộ chị quá!”
Quan Yếm: “...” Cái danh hiệu chết tiệt.
Hai người lập tức đi lên lầu. Khi đi ngang qua tầng hai, cô dừng lại một chút, ra hiệu cho Long Ân đợi một lát, rồi bước đến gõ cửa phòng 204.
Người mở cửa vẫn là đứa bé đó. Nó trốn sau cánh cửa chỉ hé ra một chút, tay đang ôm một quả bóng rổ.
Quan Yếm hỏi nó: “Người lớn nhà em có ở đây không?”
Nó không trả lời, hai mắt trợn lên, nhìn cô chằm chằm.
Cô lại hỏi: “Cái ông chú nửa năm không ra khỏi cửa mà lần trước em nói có phải là gã béo ở phòng 303 không? Nếu em không trả lời, lần sau chị mua kẹo sẽ chỉ cho những nhà khác thôi, không cho nhà em nữa đâu.”
Mặc dù hôm qua dựa vào lời miêu tả của Long Ân và Vệ Ung thì đã đoán được là anh ta nhưng có thể xác nhận lại một lần nữa đương nhiên vẫn tốt hơn.
Đứa bé bĩu môi, lúc này mới lên tiếng: “Là chú béo ạ.”
Quan Yếm đưa tay nắm lấy tay nắm cửa “rầm” một tiếng đóng sập cửa lại.
Cô quay lại cầu thang: “Đi thôi.”
Đây là lần đầu tiên Quan Yếm lên tầng ba, hai người đi thẳng đến trước cửa phòng 303. Long Ân nhìn cô một cái, hít một hơi thật sâu rồi mới giơ tay lên đập cửa.
Sau hai lần gõ cửa, cánh cửa phòng 301 bên cạnh kêu “két” một tiếng rồi mở ra.
Quan Yếm nhìn theo tiếng động, chỉ thấy ở ngưỡng cửa tối om, một cái đầu tóc hoa râm thò ra.
Thân hình của người đó ẩn trong bóng tối, toàn bộ khuôn mặt chi chít nếp nhăn như thể đeo một lớp mặt nạ da giả nhưng đôi mắt lại sáng một cách lạ thường trong ánh sáng lờ mờ, tựa như... mắt mèo.
Ánh mắt của Quan Yếm chạm phải đôi mắt đó nhưng ngay sau đó lại thấy đối phương lùi vào trong, lặng lẽ đóng cửa lại.
Long Ân thấp giọng phàn nàn: “Bà cụ đó đáng sợ lắm, tôi thấy bà ta mới giống ma nhất.”
Anh ta vừa dứt lời, cánh cửa trước mặt cuối cùng cũng có người mở.
Long Ân đã có chuẩn bị từ trước, nhanh chóng nín thở lùi lại trong một hơi.
Nhưng Quan Yếm đã quên mất chuyện này, thế là, mùi hôi thối nồng nặc ập vào mặt khiến đầu óc cô “uỳnh” một tiếng, trở nên trống rỗng.
Trong khoảnh khắc đó, cô như thể đang ở trong một thế giới toàn rác rưởi, những thứ bốc mùi hôi thối xung quanh như nước biển nhấn chìm cô, khiến cô choáng váng, buồn nôn không dứt.
Quan Yếm không nhịn được mà nôn khan một tiếng, vội vàng lùi lại bịt mũi, phải mất vài giây sau mới cảm thấy mình sống lại.
Cùng lúc đó, Long Ân cũng ung dung dùng tay áo che mũi, nói với gã béo mặt mày khó chịu: “Chào anh, chúng tôi có chút chuyện muốn hỏi anh, không biết...”
“Không rảnh.” Gã béo cắt ngang lời hắn, vung tay một cái, đóng sầm cửa lại.