Thế giới 2 - Chương 9: Chung cư ma quái

Có gì đó không đúng... Quan Yếm cảm thấy ánh mắt vừa rồi hoàn toàn không giống Trần Yến.

Cả ba người đều đứng dậy, vừa nghi hoặc vừa cảnh giác bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn theo cô ấy đi vào nhà bếp.

Sau khi phát hiện ra búi tóc kia, một người nhát gan như Trần Yến không thể nào một mình đi vào bếp được.

Quan Yếm tăng tốc bước theo nhưng vừa đến cửa, cô đã thấy Trần Yến cầm một con dao phay gỉ sét từ trên thớt lên.

Đột nhiên, cô ta quay đầu lại, nhìn thẳng vào Quan Yếm, nhanh chóng giơ tay phải lên kề con dao vào cổ mình.

Quan Yếm giật mình, lên tiếng: “Mi là ai? Đừng làm hại cô ấy!”

Đây tuyệt đối không thể là Trần Yến, chắc chắn có thứ gì đó đã nhập vào cô ấy. Hay nói cách khác - là ma nhập.

Cô ta vẫn nhìn chằm chằm Quan Yếm, khóe miệng từ từ nhếch sang hai bên, nở một nụ cười... kỳ quái vô cùng tà ác.

Con dao phay trong tay động đậy rạch một đường trên làn da mỏng manh ở cổ, máu tươi ứa ra một mảng đỏ thẫm.

Hai người đàn ông đã đứng sau lưng Quan Yếm nhưng không ai dám tiến thêm một bước.

Quan Yếm nhìn chằm chằm đối phương, chậm rãi nói: “Mi muốn gì? Gϊếŧ cô ấy không có lợi ích gì cho mi cả, mi có yêu cầu gì thì cứ nói cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ cố gắng giúp mi.”

Nghe vậy, đầu của “Trần Yến” cứng đờ nghiêng sang một bên, miệng mấp máy mấy lần rồi cuối cùng cũng cất lên một giọng nói kỳ quái, khản đặc: “Tìm ra hung thủ đã gϊếŧ tôi... tôi muốn báo thù. Còn nữa... bảo con nhỏ này không được đọc kinh xông hương nữa... đầu tôi đau quá... tôi đã trốn vào nhà vệ sinh rồi, tại sao nó vẫn không chịu buông tha cho tôi...”

“Được, tôi hứa với cô.” Quan Yếm hỏi: “Vậy cô tên gì, chết như thế nào? Cô cần cho chúng tôi một vài manh mối thì chúng tôi mới giúp được cô chứ.”

“Tôi tên là... Cừu Nhã Như.” Cô ta nói xong, vẻ mặt lộ ra sự mờ mịt: “Tôi cũng không biết mình chết như thế nào... các người phải giúp tôi.”

Ngay cả mình chết như thế nào cũng không biết?

Vệ Ung hỏi: “Vậy cô còn manh mối nào mà cô cảm thấy có giá trị có thể cung cấp cho chúng tôi không?”

Cô ta cụp mắt xuống, một lúc sau ngẩng đầu lên nói: “Gã béo ở phòng 303... chết cùng ngày với tôi.”

Nửa câu sau vừa dứt, Quan Yếm, Vệ Ung và Long Ân cả ba người đều sững sờ tại chỗ.

Một lúc lâu sau, Long Ân mới lên tiếng xác nhận: “Cô nói là gã béo vừa béo vừa xấu, tính tình khó chịu ở tầng ba đó hả?”

Giọng nói khàn khàn trầm thấp của cô ta khiến sự việc càng trở nên kỳ quái hơn: “Đúng vậy... chỉ có một mình gã là người béo thôi...”

Thế nhưng...

Chiều hôm qua, Long Ân và Vệ Ung còn gõ cửa phòng 303 và gặp mặt gã béo đó.

Và sáng sớm hôm nay, lúc Quan Yếm và Trần Yến ra ngoài, họ còn thấy người đó đi xuống lầu.

Nếu gã đã chết rồi, vậy thì người mà họ nhìn thấy là ai?

...

Bịch... bịch... bịch...

“Hi hi... bố ơi...”

Trên trần nhà của phòng 104, bỗng dưng truyền đến tiếng trẻ con chơi bóng từ trên lầu.

Cùng lúc đó, nữ quỷ Cừu Nhã Như đang nhập vào người Trần Yến cũng nhanh chóng ngẩng đầu liếc mắt nhìn lên.

Giây tiếp theo, Trần Yến trợn trắng mắt rồi mềm nhũn ngã xuống.

“Loảng xoảng” một tiếng, con dao phay rơi xuống đất. Ba người đang đứng ở cửa không dám lại gần lúc này mới vội vàng chạy tới đỡ cô ấy dậy.

Lần này, cân nặng của cô ấy cuối cùng cũng trở lại bình thường, một mình Long Ân cũng bế được cô ấy về phòng ngủ.

Cả ba đứng bên giường nhìn Trần Yến đang hôn mê, vẻ mặt ai cũng có chút nghiêm trọng.

Vài phút sau, Long Ân phá vỡ sự im lặng: “Cô ta đi cũng nhanh quá nhỉ, chỉ cho có một manh mối, có thật là muốn tìm ra hung thủ không vậy?”

Quan Yếm nói: “Là hai manh mối chứ, tên của cô ta cũng được tính.”

“Vậy thì đợi Trần Yến tỉnh lại chúng ta sẽ lần theo manh mối để điều tra.” Vệ Ung lên tiếng: “Bây giờ mọi người có ý tưởng gì thì cứ nói ra trước xem sao.”

Quan Yếm hồi tưởng lại cảnh tượng gặp gã béo hồi sáng mấy lần, rồi mới nói: “Vẫn phải chia nhau ra hành động thôi. Phòng 303 bắt buộc phải có người đến một chuyến, nhóm còn lại thì dùng tên của Cừu Nhã Như để hỏi thăm những người thuê nhà khác.”

Vệ Ung gật đầu, trầm ngâm một lát rồi nói: “Lần này không giống như chuyến viếng thăm hôm qua, có thể sẽ gặp nguy hiểm, hay là chúng ta cứ chia nhóm một nam một nữ đi, để còn hỗ trợ lẫn nhau.”