Vệ Ung không đồng tình: “Cô ấy chỉ hơi nhát gan thôi, đừng nói người ta như vậy.”
Long Ân bĩu môi, nhại lại giọng điệu một cách kỳ quặc: “Đừng nói người ta như vậy...”
Vệ Ung chẳng hề tức giận, chỉ bất đắc dĩ lắc đầu cười mấy tiếng.
Quan Yếm nói: “Lát nữa chúng ta có cần đi thăm các phòng khác nữa không?”
Long Ân vừa định lên tiếng thì đột nhiên hắt xì một cái vừa to vừa vang.
Hắn sụt sịt mũi, có chút bực bội nhìn về phía Trần Yến: “Cô đừng làm nữa được không! Cái mùi nhang gì mà ám khói khắp phòng, cô không thấy ngạt à!”
Chiếc máy radio trên bàn trà phòng khách đang phát kinh Phật mà chẳng ai hiểu gì, tay phải Trần Yến cầm một chuỗi vòng Phật, tay trái cầm nén nhang Tây Tạng đã đốt, đang làm theo lời ông chủ dạy mà đi xông hương khắp nhà.
Lúc này cô ấy đã xông xong cả phòng khách, đang định đi về phía nhà vệ sinh.
Không khí trong phòng khách lơ lửng những làn khói có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tuy có mùi thơm nhưng quả thực rất ngột ngạt.
Bị Long Ân quát một tiếng như vậy, Trần Yến sợ đến mức trợn tròn mắt, vừa đáng thương vừa rụt rè nhìn hắn, không nói được lời nào.
Vì sự nhút nhát của cô ấy ít nhiều có liên quan đến danh hiệu của mình, Quan Yếm đang định lên tiếng giúp Trần Yến thì Long Ân lại thở dài một hơi, xua tay nói: “Thôi thôi, thấy một cô gái nhỏ như cô vừa nhát gan vừa phải làm nhiệm vụ cũng không dễ dàng gì, tùy cô vậy. Cô đừng sợ, là do tôi nóng tính quá, xin lỗi nhé.”
Trần Yến thở phào nhẹ nhõm, vội vàng gật đầu, không nói một lời nào mà quay người đi vào nhà vệ sinh. Để khói không làm mọi người ngạt, cô ấy đã đóng cửa lại.
Quan Yếm nhìn Long Ân, thầm nghĩ người này tuy đôi lúc có hơi cục cằn nhưng thực ra cũng là một người tốt.
“RẦM...” Bất thình lình, một tiếng động lớn vang lên từ trong nhà vệ sinh.
Sắc mặt ba người thay đổi, Quan Yếm là người đầu tiên đứng dậy chạy tới: “Trần Yến, sao thế? Em bị ngã à?”
Bên trong không có bất kỳ tiếng trả lời nào.
Cô đưa tay định mở cửa nhưng cửa lại bị khóa trái, không tài nào vặn ra được.
Long Ân chạy tới: “Tránh ra!”
Quan Yếm vừa né sang một bên, hắn liền lao tới như một con bò tót, dùng cả thân mình húc mạnh vào cánh cửa.
May mà cánh cửa này không quá chắc chắn, chỉ một lần đã phá hỏng được ổ khóa.
Quan Yếm đẩy cửa ra, chỉ thấy Trần Yến đang ngã trên sàn trong một tư thế kỳ lạ, hai mắt nhắm nghiền.
Vệ Ung nhíu mày, lo lắng nói: “Chắc là ngất rồi, mau đưa cô ấy ra ngoài trước đã.”
Long Ân: “Để hai chúng tôi, anh nâng tay tôi nâng chân.”
Quan Yếm lùi sang một bên, chừa đủ không gian cho họ.
Tuy nhiên, một điều không ai ngờ tới là, lần đầu tiên dùng sức, hai người họ lại không thể nhấc cô gái lên được.
Hai người đàn ông cao lớn trông vô cùng khỏe mạnh này lại không thể nhấc nổi một cô gái nhỏ chỉ cao hơn một mét năm mươi.
Họ nhìn nhau, sắc mặt đều hơi biến đổi.
Vệ Ung trầm giọng nói: “Làm lại lần nữa, dùng sức vào.”
Long Ân gật đầu, nghiến chặt răng, dùng hết sức bình sinh mới nhấc được cô ấy lên.
Phòng khách không có ghế sofa, khi hai người đưa Trần Yến vào phòng ngủ đặt lên giường, cả hai đều mệt đến mức phải ngồi bệt xuống mép giường, thở hổn hển.
Trần Yến nằm trên giường như đang ngủ, Quan Yếm đã kiểm tra, trên người cô ấy không có bất kỳ vết thương nào, không giống như bị va đập vào đâu đó lúc ngã.
Nhưng dù gọi thế nào, lay thế nào, cô ấy cũng không tỉnh lại.
Chiếc máy radio phát kinh Phật ở phòng khách vẫn lải nhải không ngừng, không khí phảng phất mùi nhang Tây Tạng hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của hai người đàn ông, khiến tất cả mọi thứ bao trùm trong một cảm giác kỳ dị, quái đản.
Quan Yếm suy nghĩ một chút, rồi đứng dậy ra ngoài lấy một chiếc khăn ướt vào lau mặt cho Trần Yến, muốn thử xem có thể làm cô ấy tỉnh lại không.
Cô dùng chiếc khăn lạnh lau nhẹ từ trán xuống, khăn vừa lướt qua đôi mắt, ngay giây tiếp theo, đối phương đột ngột mở mắt ra.
Quan Yếm bất ngờ chạm phải ánh mắt của cô ấy, bất giác sững người.
Chưa kịp phản ứng, Trần Yến đã gạt tay cô ra bước xuống giường, thậm chí còn không mang giày mà đi thẳng ra khỏi phòng ngủ.
Dù Long Ân ở phía sau gọi liền ba tiếng, cô ấy cũng không có bất kỳ phản ứng nào.