Tầng ba thì khá hơn một chút, trừ phòng 304, ba phòng còn lại đều có người ở.
Phòng 301 là một bà cụ sống một mình, răng đã rụng hết, còn xin của Long Ân không ít kẹo. Bà cụ này cũng khá lợi hại, nếu không phải Long Ân cố sức cản lại, có khi tiền trong túi cũng bị bà ta móc mất... kết quả là cũng không moi được manh mối hữu ích nào.
Phòng 302 chính là gã đàn ông đã cãi nhau với người phụ nữ ở tầng hai. Gã ta cao to, vạm vỡ, phòng khách bày đầy những tấm bạt nhựa, loáng thoáng có thể thấy rất nhiều thịt heo trên đó, trông như một gã đồ tể - sở dĩ chắc chắn là thịt heo vì trong đó có lẫn không ít đầu heo.
Phòng 304 không có ai mở cửa, phòng 303 là một anh chàng otaku béo phì. Khoảnh khắc anh ta mở cửa, đủ thứ mùi hôi thối từ trong phòng xộc ra suýt nữa làm Vệ Ung và Long Ân ngất đi, thậm chí còn có cả tiếng chuột kêu chí chóe. Hơn nữa, sau khi mở cửa, anh ta chỉ lạnh lùng giật lấy túi kẹo từ tay Vệ Ung rồi đóng sầm cửa lại, không thèm để ý đến ai nữa.
Anh chàng béo phì này có lẽ chính là người chú mà cậu bé ở tầng hai nói đã nửa năm không ra khỏi nhà.
Tóm lại, nhóm Quan Yếm bây giờ đã nắm được tình hình cơ bản của những người thuê nhà nhưng vẫn chưa có thêm manh mối nào sâu hơn.
Vệ Ung nói: “Mọi người đừng quá sốt ruột, mới là ngày đầu tiên thôi, manh mối sẽ dần dần lộ diện.”
Hiện tại đã biết đây là một nhiệm vụ có ma quỷ xuất hiện, để tránh nguy hiểm hoạt động về đêm, khoảng bốn rưỡi chiều, hai người đàn ông đã đi chợ mua thức ăn về.
Ăn cơm xong mới năm giờ nhưng do vấn đề ánh sáng, toàn bộ chung cư Thịnh Phát đã tối om.
Bốn người ngồi nói chuyện ở phòng khách một lúc rồi sớm ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Trần Yến nhát gan, nằm trên giường ôm chặt cánh tay Quan Yếm không chịu buông, còn không ngừng nói chuyện với cô, nói một hồi thì tự mình ngủ thϊếp đi.
Quan Yếm vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, cẩn thận đổi tư thế để ngủ.
Khi tỉnh giấc, bên ngoài cửa sổ đã hửng sáng.
Trần Yến vẫn đang ngủ, Quan Yếm rón rén dậy đi vào nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh hôm qua vừa mới xối đi búi tóc kỳ dị kia, cô cứ có cảm giác rằng từ cái lỗ cống đó sẽ từ từ thò ra một bàn tay. Nhưng cho đến khi cô xả nước xong, vẫn không có chuyện gì xảy ra.
Cùng lúc đó, Trần Yến mơ màng trở mình, quàng tay sang bên cạnh nhưng lại vồ hụt.
Vài giây sau cô mới nhận ra có gì đó không đúng, mở mắt ra thì thấy căn phòng tối om, đèn không hề được bật.
... Là Quan Yếm tắt sao? Tại sao lại tắt đèn? Chẳng lẽ ở nơi thế này mà còn phải tiết kiệm điện à?
Trong lòng cô vừa oán thán vừa dâng lên một cảm giác ớn lạnh đến đáng sợ, cô xoay người định tốc chăn ra để bật đèn.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc cô vừa trở mình, ánh mắt cô lại nhìn thẳng vào một bóng đen hình người.
Nó đang ở ngay cạnh cửa phòng ngủ... đứng bất động ở đó trong tư thế khoanh tay trước ngực, nếu không phải vì nó còn đen hơn mọi thứ xung quanh đến hai tông thì gần như đã hòa lẫn vào môi trường.
Trần Yến không thể nhìn thấy mắt của nó, nó chỉ là một khối bóng đen kịt, cứ như thể chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên do ánh sáng tạo ra.
Thế nhưng, cô lại có thể cảm nhận một cách rõ ràng rằng nó đang nhìn mình chằm chằm.
Cô không chút nghi ngờ, chỉ cần cô dám có bất kỳ hành động nào hơi mạnh một chút, nó sẽ lập tức lao tới xé xác cô ra.
Trần Yến giữ nguyên tư thế nằm nghiêng trên giường, quên cả thở nhưng từ từ kéo chăn lên trên người, cho đến khi trùm kín đầu.
Cô thậm chí không dám kêu cứu, chỉ có thể tự lừa mình dối người, giấu mình đi như một con đà điểu.
Bỗng nhiên, một tiếng “tách”.
Ánh đèn sáng rực lọt qua khe hở của chăn.
Quan Yếm bước vào phòng ngủ, có chút thắc mắc bật đèn lên, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy đống chăn đang phồng lên cao.
Cô nhìn xung quanh rồi hỏi: “Trần Yến, em sao thế? Sao đèn lại tắt...”
Chưa nói hết câu, Trần Yến đã đột ngột tốc chăn ra.”, “oa” một tiếng lao xuống giường, ôm chặt lấy Quan Yếm khóc nức nở.
...Cô bé này cũng thật là xui xẻo, cả hai lần đều là cô ấy.
Hai người đàn ông ở phòng ngủ kế bên bị tiếng khóc của Trần Yến đánh thức, họ ra phòng khách và nghe cô ấy kể lại toàn bộ sự việc.