Thế giới 2 - Chương 5: Chung cư ma quái

Trần Yến cười gượng gạo, vốc một nắm kẹo đưa qua: “Chào em nhé, nhà có người lớn không em?”

Thằng bé liếc nhìn thứ trong tay cô ấy, mở cửa rộng hơn một chút, dùng hai tay nhận lấy kẹo rồi đóng sầm cửa lại.

Hai người: “...”

Quan Yếm đang định gõ cửa lần nữa thì cửa lại tự động mở ra. Cậu bé thò tay ra qua khe cửa, xòe bàn tay trống không, im lặng nhìn chằm chằm vào hai người.

Trần Yến do dự một lúc, rồi đổ hết số kẹo còn lại trong túi ni lông cho cậu bé: “Em trai này, nếu người lớn không có nhà, em có thể trả lời chị vài câu hỏi được không?”

Cậu bé gật đầu, nhận hết kẹo rồi lại quay người chạy đi. Lần này thì không đóng cửa.

Đợi cậu bé quay lại, Trần Yến liền hỏi: “Nhà em ở đây lâu chưa? Em có nghe nói trong tòa nhà này xảy ra chuyện gì kỳ lạ không?”

Ánh mắt cậu bé lại dán vào túi kẹo Quan Yếm đang cầm, rồi mới nói: “Có ạ.”

Mắt Trần Yến sáng lên, hỏi tiếp: “Là chuyện gì thế? Kể cho chị nghe được không?”

Nghe vậy, cậu bé ngẩng lên nhìn mặt cô ấy rồi lại chuyển tầm mắt sang túi kẹo trên tay Quan Yếm, chậm rãi nói: “Em muốn kẹo nữa.”

Quan Yếm cảm thấy thái dương mình giật giật vì mất kiên nhẫn.

Cô cố nén lại, giơ túi kẹo lên lắc lắc trước mặt cậu bé: “Em trả lời câu hỏi trước, nói xong thì tất cả chỗ này là của em.”

Nghe cô nói vậy, cậu bé hừ một tiếng thật mạnh, lườm cô một cái sắc lẹm, dường như vô cùng tức giận vì sự thiếu tin tưởng của cô.

Nhưng vì mấy viên kẹo, cậu bé vẫn mở miệng: “Chú ở tầng ba đã nửa năm không ra khỏi nhà rồi. Mẹ em bảo lạ thật, sao chú chủ nhà không đòi tiền thuê nhà của chú ấy nhỉ? Bố em thì bảo có gì lạ đâu, chắc chắn chú ấy là họ hàng của chủ nhà rồi.”

...Đây mà là “chuyện kỳ lạ” sao? Cảm giác như bị thằng nhóc này lừa một vố.

Trần Yến không cam tâm: “Chỉ có vậy thôi sao? Không có chuyện ma quỷ gì à?”

Thằng bé lại nhìn túi kẹo trong tay Quan Yếm, đảo mắt suy nghĩ một lúc lâu rồi mới nói: “Có ạ, mẹ em bảo trong chung cư Thịnh Phát có rất rất nhiều ma, mẹ còn bảo em phải tránh xa họ ra nữa.”

Trần Yến rất kiên nhẫn: “Em trai, có thể nói cụ thể hơn một chút được không?”

Cậu bé ngoáy mũi, rồi bẻ ngón tay đếm: “Có quỷ lười, quỷ nghèo, quỷ nhát gan, quỷ háo sắc, quỷ keo kiệt...”

“Tôi thấy trong đầu cậu mới có quỷ ấy!” Trần Yến cuối cùng cũng không nhịn được nữa, tức giận cắt ngang lời cậu bé, kéo Quan Yếm bỏ đi.

Thằng bé cuống lên: “Kẹo!”

Trần Yến quay đầu lại: “Còn muốn ăn kẹo à, ăn kít thì có!”

Quan Yếm: “...”

Cô dừng lại, ném cả túi kẹo qua cho cậu bé. Đã hứa sẽ cho nó thì vẫn nên giữ lời thì hơn.

Bởi vì... họ ở ngay tầng một sát cầu thang nhưng từ đầu đến giờ chưa từng thấy một cặp vợ chồng nào đi xuống lầu và rời đi cả.

Vậy thì cặp vợ chồng mà cậu bé nhắc đến, những người vừa mới buổi trưa còn gây ra tiếng ồn trên lầu đã đi đâu rồi?

Những phòng còn lại chưa kịp gõ thì hai người đã hết kẹo.

Quan Yếm bảo Trần Yến ở lại đây, còn mình thì một mình xuống nhà lấy thêm.

Cửa phòng chỉ khép hờ, cô nhanh chóng đi tới cửa, đang định đẩy vào thì bỗng khựng lại...

Trong phòng dường như có tiếng người nói chuyện.

Đó là giọng của một người phụ nữ, nghe không rõ lắm nhưng Quan Yếm có thể chắc chắn mình không nghe nhầm.

Cô suy nghĩ một chút, rồi đột ngột đẩy mạnh cửa ra. Cùng lúc đó, cô lao nhanh vào phòng khách.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ấy, giọng nói kia bỗng dưng im bặt.

Phòng khách đang bật đèn nên khá sáng sủa, trông không có gì bất thường.

Quan Yếm không hành động thiếu suy nghĩ đến mức một mình đi vào các phòng khác để tìm kiếm, cô lấy túi kẹo trên bàn rồi rời đi.

Chuyện này cô tạm thời không kể cho Trần Yến, để tránh đối phương sợ đến mức không thể tiếp tục công việc.

Mãi đến khi cả bốn người quay về phòng ở tầng một, Quan Yếm mới kể chuyện này ra.

Họ cùng nhau kiểm tra từng phòng, từng ngóc ngách nhưng không phát hiện được gì.

Sau đó, mọi người chia sẻ thông tin thu thập được từ việc thăm hỏi hàng xóm.

Đầu tiên, ở tầng một, ngoài họ và chủ nhà ra thì hai phòng còn lại đều tạm thời không có người.

Tầng hai thì chỉ có nhà người phụ nữ và nhà cậu bé là có người, hai phòng còn lại gõ cửa cũng không ai ra.