Vệ Ung giải thích: “Chuyện này không có quy luật cụ thể nào cả, mỗi một nhiệm vụ sẽ phải đối mặt với những tình huống khác nhau. Có nhiệm vụ chỉ gặp phải ma quỷ xuất hiện vào ban đêm nhưng cũng có những loại không bị giới hạn bởi thời gian.”
Nghe thấy từ “ma” liên tục được nhắc đến, Trần Yến lại vội vàng tu một ngụm nước nóng nữa.
Hồi lâu sau cô ấy mới lên tiếng: “Thật ra trước đây em không nhát gan đến thế đâu... Không hiểu sao lần này lại sợ đến mức không chịu nổi.”
Quan Yếm cúi đầu ăn hộp cơm rang được mang về, hoàn toàn không dám hó hé tiếng nào.
Vệ Ung chợt liếc nhìn cô, sau cặp kính gọng bạc là một đôi mắt đầy vẻ sắc sảo, thông tuệ.
Anh ta khẽ cười, chậm rãi nói: “Không sao đâu, ăn cơm xong chúng ta qua chào hỏi những người hàng xóm khác xem sao, biết đâu lại tìm được manh mối gì đó có giá trị.”
Anh ta chỉ vào một túi đồ đặt trên bàn: “Tôi có mua ít kẹo, lát nữa mọi người cứ lấy lý do mới chuyển đến để sang hỏi thăm hàng xóm là được.”
Quan Yếm ngẩng đầu lên khen ngợi: “Thầy Vệ, thầy nghĩ chu đáo quá.”
Nghe vậy, anh ta chỉ cười nhẹ một tiếng, nụ cười thanh thoát và dịu dàng như gió thoảng.
Giây phút ấy, cả ba người còn lại bất giác cùng chung một suy nghĩ: Người thầy như thế này chắc chắn rất được lòng học sinh đây?
Sau bữa cơm, họ vốn định chia nhau ra hành động nhưng Trần Yến vừa bước đến cửa, nhìn thấy hành lang tối om là lại không dám đi một mình, thế là Quan Yếm đành đi cùng cô ấy.
Long Ân lên tầng ba, Vệ Ung phụ trách tầng hai, còn Quan Yếm và Trần Yến thì gõ cửa căn phòng đối diện trước.
Chung cư Thịnh Phát này chỉ có ba tầng, tầng một có bốn phòng, chủ nhà ở phòng 101, nhóm Quan Yếm ở phòng 104, đối diện thẳng với phòng 103.
Thế nhưng, cửa phòng 102 và 103 đều không có ai ra mở.
Cuối cùng, ông chủ nhà đi ra, nói bằng cái giọng chậm đến mức khiến người ta khó chịu: “Đừng gõ nữa, người ta đi làm cả rồi, có gõ hỏng cửa cũng không có ai đâu.”
Thế là hai người đành phải lên lầu phụ giúp.
Quan Yếm vừa đặt chân lên tầng hai thì đã bắt gặp một cảnh tượng... có phần bất ngờ.
Vệ Ung đang dựa lưng vào bức tường cạnh cửa phòng 202, vẻ mặt vốn luôn ôn hòa nay lại thoáng chút lúng túng.
Còn trước mặt anh ta là một người phụ nữ đang “kabedon” anh ta.
Chính là người phụ nữ mà Quan Yếm đã thấy lúc đầu, người đã chửi nhau với gã đàn ông ở tầng ba qua cửa sổ.
Lúc này, khóe môi đỏ mọng của bà ta vẫn còn ngậm một điếu thuốc, làn khói lượn lờ bay lên hắt vào mắt, khiến bà ta phải khẽ nheo mắt lại, trông lại có vài phần quyến rũ.
Bà ta mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh, cánh tay trắng ngần chống lên tường ngay cạnh đầu Vệ Ung, ngẩng mặt nhìn anh ta, không biết đang thì thầm điều gì.
Vệ Ung bối rối tột độ, cả khuôn mặt đỏ bừng, người cứng đờ muốn lách ra từ phía bên kia nhưng đối phương lại thẳng thừng nhấc chân lên, “bốp” một tiếng đạp vào tường, nhốt anh ta vào giữa.
... Trông không khác gì Đường Tăng bị nữ yêu tinh bắt về trêu ghẹo.
Quan Yếm và Trần Yến đều đứng ngây người ra nhìn.
Vệ Ung thấy họ thì như vớ được cứu tinh, vội vàng gọi: “Hai người mau lại giúp tôi với!”
Người phụ nữ cũng quay đầu lại, thấy hai cô gái thì nhướn mày, đưa tay kẹp điếu thuốc rồi phả ra một làn khói trắng: “Ồ, thảo nào cho không mà cậu cũng không vào, hóa ra là tự mình dắt theo hai em rồi à.”
Bà ta lùi lại vài bước, tỏ vẻ mất hứng: “Thôi được rồi, biến đi.”
Vệ Ung ái ngại nhìn hai người, rồi vội vã bước tới, dáng đi gấp gáp như thể đang bị quái vật rượt đuổi.
Người phụ nữ hừ một tiếng, quay người vào phòng rồi đóng sầm cửa lại.
Trần Yến quên cả sợ hãi, nén cười hỏi: “Thầy Vệ, có chuyện gì vậy ạ?”
Vệ Ung ngượng ngùng đáp: “Cái đó... bà ấy hình như hiểu lầm, tưởng tôi đến tìm “gái dịch vụ”.”
Nói xong, anh ta lập tức chuyển chủ đề: “Sao hai người lên nhanh thế?”
Quan Yếm đáp: “Dưới đó không có ai nên chúng tôi định lên xem có giúp được gì không...”
Vệ Ung liền nói: “Vậy tôi lên tầng ba giúp Long Ân, ở đây giao cho hai người nhé?”
Hai cô gái cùng gật đầu, thế là anh ta co cẳng chạy lên lầu với tốc độ nhanh nhất.
Đợi người đi khuất, Quan Yếm và Trần Yến mới nhìn nhau rồi bật cười thành tiếng.
Sau đó, hai người đi gõ cửa phòng 204. Một cậu bé chừng sáu bảy tuổi hé một khe cửa, dùng một mắt nhìn họ chằm chằm từ sau cánh cửa.