Thế giới 1 - Chương 4: Xã hội không tưởng

Không biết có phải do tác động tâm lý hay không, cô luôn cảm thấy những miếng thịt kia trông không giống thịt heo hay thịt gà - hoặc nói đúng hơn là một phần trong số đó không giống. Trông chúng cứ như thể thịt gà và thịt heo thật bị trộn lẫn với một loại thịt nào khác.

Nhưng tại sao những người đó lại cho họ ăn thịt người?

Quan Yếm dùng thìa lùa từng hạt cơm, hít một hơi thật sâu.

Tất cả mọi chuyện xảy ra từ lúc nhận được lá thư đó cho đến tận bây giờ, thực sự quá sức tưởng tượng.

Điều đáng mừng là với tư cách là một tác giả truyện mạng, cô đã tiếp xúc với đủ mọi thể loại truyện tranh và tiểu thuyết với những ý tưởng trên trời dưới đất nên khả năng chấp nhận cũng không đến nỗi tệ.

Thêm vào đó, tính cách của cô lại thuộc tuýp càng hiểm nguy lại càng bình tĩnh, nếu không thì chỉ riêng cảnh tượng nhìn thấy ở cửa nhà ăn cũng đủ để cô bại lộ hoàn toàn rồi.

Việc cô có thể làm bây giờ là chấp nhận hiện thực, hành động cẩn trọng và sống sót theo yêu cầu của nhiệm vụ.

Bất kể bọn họ làm gì trước mặt cô, cô tuyệt đối không được để lộ sơ hở.

Sau bữa ăn, hai người lại hòa vào dòng người chậm rãi bước ra khỏi nhà ăn. Nhưng sau đó Quan Yếm phát hiện ra họ không quay về khu ký túc xá mà đang cùng nhau đi về phía khu nhà xưởng.

Cảnh tượng hàng trăm người mù cùng chống gậy bước đi, dù là ban ngày cũng có phần kỳ dị.

Quan Yếm trà trộn vào đám đông, nhân cơ hội nhìn ngó xung quanh. Vô tình, cô lại bắt gặp vài người khác cũng đang quan sát tứ phía giống như mình.

Cô hơi kinh ngạc trong lòng: Lẽ nào những người này cũng giống cô, bị kéo vào đây sau khi nhận được thư mời?

Quan Yếm thầm ghi nhớ dáng vẻ của họ, định tìm một cơ hội thích hợp để dò xét thử.

Đám đông dần đi vòng qua khu nhà xưởng, tiến ra phía sau tòa nhà.

Mãi đến khi đi tới nơi, cô mới biết phía sau này có một mảnh ruộng lớn, bên cạnh còn có chuồng heo, chuồng gà.

Nhiều nông cụ được xếp ngay ngắn một chỗ, những người mù tự giác đến lấy dụng cụ rồi dò dẫm ra đồng làm việc.

Đây quả không phải là một việc dễ dàng... đối với một đám người không nhìn thấy gì, liệu lúc làm cỏ có làm hỏng hoa màu không?

Phó Tri cầm một chiếc liềm nhỏ, cảm thán với Quan Yếm: “Đúng là nhờ cả vào Giám mục và mọi người, nếu không thì những người như chúng ta thật không biết phải sống tiếp thế nào nữa. Bây giờ sống ở đây cứ như là đang ở trong một thế giới không tưởng vậy.”

Khóe miệng Quan Yếm giật giật, thầm nghĩ nếu “thế giới không tưởng” mà trông thế này thì có lẽ địa ngục cũng chẳng đáng sợ lắm đâu.

Cô tiện tay cầm lấy một cái liềm, đang định nhân cơ hội này đi tìm mấy người vừa thấy nhưng vừa quay người lại đã thấy Bào Lập dẫn theo hai người đàn ông lạ mặt đi vào đám đông.

Họ đến không một tiếng động, lúc di chuyển còn cố tình đi vòng qua những người gần đó, dường như không muốn bị ai phát hiện.

Hơn nữa, mục tiêu của ba người này rất rõ ràng - họ đi thẳng về phía một người, chính là một trong số những người mà Quan Yếm đã để ý trước đó.

Người nọ thấy ba người họ tiến lại, sắc mặt không khỏi cứng đờ.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, anh ta quay người bỏ chạy.

Ánh mắt Bào Lập trở nên sắc lẹm, hắn ta vung tay ra hiệu cho hai người phía sau, cả ba nhanh chóng đuổi theo.

Người đàn ông phía trước hoảng loạn, vừa chạy vừa hét lớn: “Cứu mạng! Cứu với! Bọn họ muốn gϊếŧ tôi! Đừng tin bọn họ, tất cả đều là giả dối! Thịt bọn họ cho các người ăn toàn là thịt người cả đấy!”

Xung quanh lập tức trở nên hỗn loạn. Vài người mù bị anh ta xô ngã, ngã dúi dụi dây chuyền, một số khác thì bị những lời anh ta nói dọa cho khϊếp sợ, đứng ngơ ngác tại chỗ la hét không ngừng.

Thế nhưng Bào Lập và đám người của hắn ta lại không hề lên tiếng, chia làm ba hướng bao vây người đàn ông và nhanh chóng khống chế được anh ta.

Một người trong số đó bịt miệng anh ta lại, rồi đột nhiên rút ra một con dao từ sau lưng không chút do dự mà đâm thẳng vào cổ họng anh ta!

Vì con dao không được rút ra, trên lưỡi dao lại không có rãnh thoát máu nên chỉ có một chút máu rỉ ra từ kẽ hở.

Lượng máu còn chẳng nhiều bằng chảy máu cam, lại bị mùi đất, mùi hoa màu và phân bón xung quanh che lấp nên không thể ngửi thấy được.