Thế giới 2 - Chương 2: Chung cư ma quái

Bước vào cổng chính là một hành lang dài và âm u. Cánh cửa phòng bên trái hé mở, nghe thấy tiếng động, lập tức có người bước tới mở cửa.

Cánh cửa chỉ mở ra khoảng mười centimet, khuôn mặt của một lão đàn ông trung niên hói đầu xuất hiện ở khe cửa.

Phía sau lão là màn hình ti vi chập chờn trong phòng khách, ánh sáng ngoài hành lang lại vô cùng yếu ớt, khiến cho cảnh tượng này trở nên kỳ dị như thể vừa gặp ma.

Bị ảnh hưởng bởi biệt danh của Quan Yếm, Trần Yến sợ đến mức nấp sau lưng cô, hai tay nắm chặt lấy cánh tay cô, người dường như còn hơi run.

“Thuê nhà à?” Lão hói liếc qua bốn người bằng đôi mắt ti hí như hạt đậu, giọng nói vừa âm u vừa chậm chạp: “Tôi là chủ nhà ở đây, mấy người muốn thuê nhà à?”

Quan Yếm gật đầu: “Vâng ạ, còn phòng trống không chú?”

Trước khi vào đây họ đã kiểm tra, mỗi người đều có vài trăm tệ, thuê nhà chắc là đủ.

Chủ nhà lại nhìn bốn người một lần nữa, kéo dài giọng, nhả ra từng chữ một: “Chỉ còn một căn thôi nhưng mà là căn hai phòng ngủ một phòng khách, bốn người ở chung thì không vấn đề gì đâu.”

Đừng nói là hai phòng ngủ một phòng khách, cho dù là một phòng ngủ không có phòng khách thì họ cũng bắt buộc phải thuê.

Nhưng để thận trọng, Quan Yếm xác nhận trước: “Ở đây đúng là chung cư Thịnh Phát phải không ạ? Thịnh trong thịnh vượng, Phát trong phát tài.”

“Đúng rồi đó, mấy người rốt cuộc có thuê không?”

Quan Yếm không nhịn được mà bật cười, rồi nghiêm túc nói: “Thuê ạ, tụi cháu muốn dọn vào ở ngay bây giờ được không ạ?”

Vẻ mặt của lão hói cuối cùng cũng khá hơn một chút: “Đợi đấy, tôi đi lấy chìa khóa.”

Nói xong lão quay người đi vào, không đóng cửa. Quan Yếm ghé sát lại nhìn nhưng trong nhà cũng rất tối, chỉ có màn hình ti vi cứ nhấp nháy liên tục khiến người ta hoa mắt, chẳng nhìn rõ được gì.

Rõ ràng bên ngoài chung cư vẫn là ban ngày ban mặt nhưng nhìn nơi này bây giờ cứ như đang giữa đêm khuya.

Lẽ nào phòng khách của chủ nhà đến một cái cửa sổ cũng không có?

Long Ân ghé tai hỏi nhỏ: “Này, ban nãy cô cười cái gì thế?”

Quan Yếm lùi lại một chút, nói khẽ: “Tôi thấy ông chủ nhà nói chuyện chậm rì rì, hơi giống con lười Flash trong phim Zootopia.”

Long Ân: “...”

Vệ Ung khẽ cười mấy tiếng: “Nghe cô nói vậy đúng là giống thật. May mà lão ta chỉ nói chậm thôi, chứ không thì chúng ta có mà chờ dài cổ.”

Một lát sau, chủ nhà mang theo một chùm chìa khóa kêu loảng xoảng đi ra, bảo bốn người đi theo lão.

Căn phòng trống duy nhất nằm ở tầng một, ngay cuối hành lang bên tay phải.

Bố cục của khu chung cư này hơi kỳ lạ, cầu thang bộ không nằm ở ngay cổng chính mà lại ở tận cùng bên trong, tức là ngay cạnh phòng của họ.

Trên bức tường cuối hành lang có một ô cửa sổ nhỏ, hắt vào một vệt sáng.

Chủ nhà mở cửa, một lớp bụi cũ kỹ lập tức bay lên, trông như vô số côn trùng đang bay loạn xạ trong vệt sáng nhỏ nhoi ấy.

Long Ân đứng gần nhất bị sặc ho sù sụ, vừa phẩy tay vừa càu nhàu: “Cái quái gì thế này, bẩn như vậy sao mà ở được!”

Chủ nhà vào phòng bật công tắc ở huyền quan, bóng đèn trong nhà chớp lên rồi lại tắt.

Lão bấm liên tục mấy lần, bóng đèn cuối cùng cũng sáng lên.

Từ ngoài cửa có thể thấy trong phòng có những đồ nội thất cơ bản đơn giản nhưng không ngoại lệ, tất cả đều rất bẩn, dưới đất còn có mấy túi rác không biết đã để từ bao giờ.

Chủ nhà lúc lắc chùm chìa khóa, chậm rãi nói: “Một tháng ba trăm tệ, không cần cọc, mỗi tháng thu tiền một lần. Giờ đưa tiền đây, ai trả?”

Vệ Ung đã lấy tiền ra, đếm ba tờ: “Để tôi trả.”

Chủ nhà nhét tiền vào túi rồi mới tháo chìa khóa ra: “Một chiếc cho mấy người, một chiếc tôi giữ, nếu không đủ dùng thì tự ra ngoài mà đánh thêm.”

Vệ Ung nhận lấy chìa khóa, hỏi: “Sống ở đây có quy tắc gì không ạ?”

“Đừng làm chuyện xấu là được rồi.” Chủ nhà có vẻ mất kiên nhẫn, xua tay rồi quay lưng bỏ đi.

Quan Yếm gọi lão lại: “Vậy bình thường tụi cháu ăn uống thế nào ạ?”

Chủ nhà dừng bước, quay đầu lại nhìn cô bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc: “Mấy người không tự đi mua rau nấu cơm được à? Chợ ở ngay đối diện kia kìa. Mấy người thuê nhà các cô cậu phiền phức thật đấy.”

Lúc này mọi người mới hiểu tại sao tiền thuê nhà chỉ có ba trăm, mà trong túi bốn người lại có đến vài trăm tệ.