Thế giới 2 - Chương 1: Chung cư ma quái

Nhìn từ bên ngoài, đây là một tòa nhà thấp tầng trông vô cùng cũ kỹ.

Nó chỉ cao ba tầng, lớp sơn tường bên ngoài đã bong tróc, mớ dây điện chằng chịt giữa không trung tạo thành một mạng lưới kỳ dị, rồi từ đó kéo vào từng nhà qua ô cửa sổ.

Trên cửa sổ tầng hai đang phơi mấy bộ quần áo nhăn nhúm. Đúng lúc Quan Yếm ngẩng đầu lên nhìn, một người phụ nữ trung niên miệng ngậm điếu thuốc bèn đẩy cửa sổ, thò người ra sờ thử quần áo. Ngay sau đó, bà ta như phát hiện ra điều gì, chau mày rồi ngước lên tầng ba.

Giây tiếp theo, một tràng chửi rủa vang lên: “302! Cái đồ quỷ sứ đoản mệnh chết bằm! Mày mù à? Không thấy dưới này đang phơi đồ hay sao! Đứa nào cho phép mày phơi cái giẻ lau nhà ở ngoài thế hả! Bộ đồ bà đây mới giặt dính đầy thứ bẩn thỉu rồi! Đồ này bà mua ở trung tâm thương mại đấy, hơn trăm tệ một cái! Mới mặc có hai lần đã bị mày phá cho ra nông nỗi này! Mày ra đây đền tiền cho bà!”

Bất kể là khung cảnh xung quanh hay cảnh tượng trước mắt, tất cả đều dễ khiến người ta liên tưởng đến những bộ phim Hồng Kông kiểu cũ.

Từ tầng ba cũng lập tức có tiếng chửi bới vọng lại, một gã đàn ông cầm phăm phăm con dao phay ló đầu ra khỏi cửa sổ, chửi tay đôi với người phụ nữ ở tầng dưới.

“Oa... Nơi này đậm chất hoài cổ thật đấy.” Bên cạnh Quan Yếm là một cô gái trông chỉ chừng mười bảy, mười tám tuổi, cô ấy thốt lên đầy kinh ngạc: “Em mới chỉ thấy kiểu nhà này trên ti vi thôi đó.”

Nói xong, cô ấy quay sang cười ngọt ngào với Quan Yếm, chìa tay ra: “Chào chị, em tên là Trần Yến.”

Quan Yếm bắt tay cô ấy: “Quan Yếm.”

“Ủa, trùng hợp vậy?” Trần Yến tỏ vẻ mừng rỡ: “Tên chúng ta đều có âm “Yếm” à! Của chị cũng là Yến trong chim én sao?”

“Không phải... là Yếm trong “chán yếm”.”

Trần Yến ngẩn người: “Hả? Sao lại dùng chữ này ạ... Em thấy hiếm có ai dùng chữ này lắm.”

Quan Yếm gãi gãi tóc mái, đáp có chút bất đắc dĩ: “Thật ra tại chị họ Quan, bố chị định đặt là Nhạn trong Nhạn Môn Quan nhưng lúc đi làm giấy khai sinh, không biết nhân viên hộ tịch làm thế nào lại thành ra chữ này.”

Chuyện như vậy thời trước cũng khá phổ biến, không chỉ tên mà ngày sinh cũng thường bị nhầm nhưng vì phiền phức nên nhiều người chẳng buồn đi sửa lại.

Lúc đó bố mẹ Quan Yếm vốn định đi đổi tên nhưng bà nội tìm thầy xem bát tự, phán rằng cái tên này cũng không tệ, không cần đổi, thế là cứ dùng luôn từ đó.

“...” Trần Yến gượng gạo an ủi: “Vậy cũng tốt mà, ít nhất không sợ trùng tên.”

Quan Yếm chấm dứt chủ đề vô nghĩa này: “Chúng ta lên lầu xem sao đi.”

Để hoàn thành nhiệm vụ, trước hết phải dọn vào ở trong chung cư Thịnh Phát.

Trần Yến gật đầu, tỏ ra thân quen khoác tay Quan Yếm đi về phía cổng chính.

Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía sau: “Ồ, hai người đến trước à?”

Cả hai quay đầu lại, chỉ thấy một người đàn ông có cặp lông mày rậm quá mức đã xuất hiện ở chỗ họ vừa đứng.

Trần Yến cười nói: “Hóa ra còn có người khác ạ, tụi em không biết, còn tưởng chỉ có hai đứa mình.”

Cô ấy vừa dứt lời, lại thêm một người đàn ông nữa xuất hiện.

Anh ta đeo kính gọng bạc, mặc chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu sạch sẽ, tay áo xắn đến khuỷu tay, vẻ ngoài tùy ý nhưng vẫn toát lên sự nghiêm cẩn, trông giống một thầy giáo nho nhã.

Anh ta đẩy gọng kính, nở một nụ cười ôn hòa: “Chào mọi người.”

Bốn người họ lần lượt tự giới thiệu đơn giản. Người đàn ông mày rậm tên là Long Ân, Trần Yến nói đùa: “Anh có người thân nào tên là Tạ Chủ không?”

Long Ân sa sầm mặt mày, bảo rằng từ nhỏ đến lớn toàn bị trêu kiểu này, thật sự rất ghét.

Trần Yến thấy hắn biến sắc thì có phần hoảng sợ, mặt tái đi, lắp bắp xin lỗi.

Long Ân ngược lại có chút khó hiểu: “Anh cũng có nói gì em đâu, sao em lại sợ đến mức này?”

Quan Yếm đột nhiên nghĩ đến hiệu ứng từ biệt danh “Nữ Ma Đầu” của mình... Xem ra Trần Yến hơi nhát gan.

Người đàn ông nho nhã tên là Vệ Ung, giống như cảm giác mà vẻ ngoài của anh ta mang lại, anh ta là giáo viên Ngữ văn của một trường cấp hai.

Sau đó, cả bốn người cùng nhau bước vào cổng chung cư.

Trước cửa chung cư có một dải cây xanh nhưng xem chừng đã lâu không có ai chăm sóc, cỏ dại mọc um tùm, cây cối cũng chỉ còn lại cành khô trơ trụi, thậm chí không nhận ra là cây gì.