Thế giới 1 - Chương 33: Xã hội không tưởng

Cô giật tung dây buộc tóc, để mái tóc dài xõa xuống, cố gắng cúi đầu thật thấp để che đi những vết thương rõ rệt trên mặt.

Đám đông hoảng loạn tựa như thủy triều cuồn cuộn đổ xuống, khiến cầu thang bị chặn cứng, mọi người chen lấn xô đẩy, tạo thành một mớ hỗn độn.

Bên ngoài cửa chính, một giọng đàn ông hét lớn: “Lùi ra trước, nhường đường cho mọi người thoát hết ra ngoài đã!”

Thế là những tên tay sai cầm súng vừa vào trong lại lũ lượt rút ra ngoài, những người mù lúc này mới có thể thuận lợi thoát thân.

Nhưng dù sao số lượng cũng quá đông. Tầng một và tầng hai còn đỡ, còn tầng ba và tầng bốn do hành lang đã bị Quan Yếm chặn trước bằng rất nhiều ghế đang cháy nên đối với người mù, đó là một chướng ngại vật cực kỳ khó vượt qua. Vì vậy, phần lớn người ở hai tầng này đều bị kẹt lại bên trên, không thể xuống được.

Quan Yếm trà trộn vào đám đông, khi được sơ tán ra quảng trường có dựng một pháp đài cao, cô nghe thấy người đàn ông trung niên trông có vẻ là thủ lĩnh ra lệnh cho đàn em vào trong cứu người, chỉ giữ lại hai tên bên cạnh.

Dù gì thì số lượng người mù mà họ dùng để tế lễ cũng không đủ cho lắm.

Đã là vào trong biển lửa cứu người thì đương nhiên sẽ không mang theo thứ vướng víu như súng ống.

Ba mươi hai tên đàn em cùng nhau đặt súng vào một chiếc rương gỗ, sau đó tất cả đều cắn răng chạy về phía tòa ký túc xá.

Người đàn ông trung niên nhìn họ tiến vào cửa chính, chau mày, quay lại hỏi Bào Lập: “Sao lại thiếu mất bốn người?”

Bào Lập ngẩn ra, lắc đầu tỏ vẻ không biết.

Quan Yếm chỉ biết một trong số đó hiện đang nằm trên tầng ba và bị lửa thiêu nhưng cô nhanh chóng đoán ra ba người còn lại tám phần là đã bị Thích Vọng Uyên thủ tiêu ở tầng một - có lẽ còn có sự giúp sức của Thời Nguy.

Tóm lại... bây giờ là lúc để làm một việc khác.

Hàng trăm người mù tản ra khắp quảng trường, trong cơn hoảng loạn chưa hoàn hồn mà la hét ầm ĩ.

Sự chú ý của Bào Lập và người đàn ông trung niên đều dồn cả về phía ký túc xá. Chỉ có hai tên đàn em bên cạnh họ là đang lăm lăm súng trong tay, cảnh giác nhìn quanh.

Nhân cơ hội này, Quan Yếm trà trộn trong đám đông hỗn loạn, từng chút một thay đổi vị trí, chậm rãi tiếp cận pháp đài cao kia.

Đài cao bằng hai người gộp lại, bên cạnh có một bộ bàn ghế được dùng làm bậc thang. Vì còn hai tên đàn em đang quan sát xung quanh, cô không dám trực tiếp trèo lên, chỉ nhanh chóng quan sát từ bên dưới.

Vật được đặt bên trên phủ một tấm vải đỏ, vạt vải bị chống lên tạo thành những đường cong. Từ góc độ này có thể thấy thứ bên trong đen thui, có tay có chân, giống như... một xác khô đang ngồi xếp bằng.

Đây là cái gọi là Thánh Giáo Chủ sao?

Thấy bọn họ có vẻ vô cùng tôn kính nó, lại còn bày ra nghi lễ tế tự phiền phức như vậy, chẳng lẽ sau khi tế xong nó sẽ sống lại thật?

Quan Yếm thu tầm mắt lại, vòng ra phía bên kia của đài, nương theo sự che chắn của pháp đài mà từ từ tiến lại gần khu nhà xưởng cách đó không xa.

Đã đi đến bước này rồi thì phải giải quyết triệt để ngay trong hôm nay.

Cuối cùng cũng đến được bên ngoài nhà xưởng, cô quay đầu nhìn lại, trời đã tối hơn trước rất nhiều, mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại chút ánh sáng yếu ớt miễn cưỡng soi rọi mặt đất.

Trong tòa ký túc xá, lửa vẫn nhảy múa không ngừng, không những không có dấu hiệu lụi tàn mà còn cháy ngày một dữ dội hơn, đến cả cửa kính cũng bắt đầu nổ tung, thỉnh thoảng phát ra những tiếng động chói tai.

Những người mù bị mắc kẹt bên trong khóc lóc không ngớt, thậm chí có người vì quá tuyệt vọng mà nhảy thẳng từ cửa sổ xuống.

Điều này khiến người đàn ông trung niên sốt ruột không yên, ngay cả Bào Lập cũng bị ông ta phái đi, ép hắn ta phải vào ký túc xá cứu người cho nhanh.

Quan Yếm khựng lại một chút, sau một hồi đắn đo, cô vẫn quyết định tiến vào nhà xưởng.

Tiếc là cô không biết dùng súng, nếu không lúc trước cô đã có thể ném khẩu súng ở tầng ba từ mặt sau của tòa ký túc xá xuống, tìm cơ hội nhặt được là có thể trực tiếp xử lý ba kẻ bên ngoài từ xa rồi.

Hiện tại tuy đối phương chỉ có ba người ở ngoài nhưng hai trong số đó đều có súng. Nếu cô muốn dùng một con dao găm để khống chế họ thì đúng là chuyện hoang đường.