Thế giới 1 - Chương 32: Xã hội không tưởng

Cô nhanh chóng mặc lại áo, cạy lấy một mảnh gương sắc nhọn, quấn khăn vào một đầu, làm thành một vũ khí đơn giản mà hiệu quả.

Sau đó, cô nhẹ nhàng vặn lại ổ khóa mở chốt khóa trái.

Cô nép mình vào bên cạnh cửa, không hề phát ra một tiếng động nào.

Lặng lẽ chờ đợi khoảng năm phút, tên lính gác bên ngoài cuối cùng cũng sốt ruột.

Hắn nhận ra có điều không ổn, sải bước về phía nhà vệ sinh, miệng quát: “Này, sao còn chưa ra? Cái thứ đó khó dùng đến thế à?”

Bên trong không ai trả lời.

Hắn nhíu mày, trầm giọng: “Nói gì đi chứ! Rốt cuộc mày đang làm gì trong đó?”

Cùng lúc đó, hắn đẩy mạnh cửa, nửa người theo đà lao vào trong.

Ngay giây tiếp theo, một mảnh gương sắc bén cứa một đường vừa mạnh vừa nhanh qua cổ họng hắn!

Hắn sững người, mãi cho đến khi máu tươi phun xối xả như vòi sen, hắn mới nhận ra chuyện gì vừa xảy ra.

Hắn muốn hét lên nhưng cổ họng đã bị cắt đứt, chỉ có thể phát ra những tiếng “xì... xì...” khàn đặc.

Quan Yếm đạp ngã hắn xuống rồi lao tới đâm liên tiếp vào cổ hắn.

Khi cô dừng lại, mới phát hiện cổ của đối phương đã bị cô đâm nát thành một đống thịt bầy nhầy.

Cô thở hổn hển đứng dậy, tiếng tim đập có chút inh tai nhưng vẻ mặt lại bình tĩnh như thể không có chuyện gì xảy ra.

Quan Yếm quay đầu lại, nhìn vào tấm gương trên bồn rửa tay.

Từ hàng chục mảnh gương vỡ vụn, cô trông thấy vô số hình ảnh của chính mình đang đẫm trong máu tươi.

Hồi lâu sau, cô mới nhận ra hai tay mình đang khẽ run.

Cô hít một hơi thật sâu, ngồi xổm xuống bên cạnh cái xác có tình trạng tử vong khá đáng sợ rồi bắt đầu lần mò tìm kiếm một cách tỉ mỉ.

Ngoài khẩu súng đeo trên người, gã đàn ông còn giắt một con dao găm ở sau lưng, trong túi quần là thuốc lá và bật lửa.

Cô giắt con dao găm ra sau lưng kẹp vào cạp quần, đoạn cầm lấy chiếc bật lửa bấm thử. “Tách” một tiếng, một ngọn lửa nhỏ bùng lên.

Sự đã đến nước này, chỉ đành làm vậy thôi.

Mười phút sau, tên lính gác lúc trước đi báo cáo cấp trên đã quay lại. Sau khi hiểu rõ tình hình, hắn thắc mắc: “Chỉ lên lấy chút đồ thôi mà, sao lâu thế vẫn chưa xuống?”

Một tên khác nhếch mép cười đầy ẩn ý: “Chắc là muốn nếm thử “mùi đời” xem sao chứ gì.”

Nghe vậy, tên lính gác được nhờ giúp đỡ lộ vẻ không vui: “Mẹ kiếp, mình thì đứng đây canh cửa giúp nó, còn nó thì lại ung dung hưởng thụ! Con nhỏ đó da trắng thịt mềm, chơi chắc sướиɠ phải biết!”

Trong phòng, Thích Vọng Uyên cau mày, anh quay người chậm rãi bước vào nhà vệ sinh, cởϊ áσ khoác ngoài quấn quanh tay phải rồi đấm mạnh vào tấm gương.

Ba kẻ bên ngoài đang mải trò chuyện sôi nổi, hoàn toàn không để ý đến tiếng động trầm đυ.c phát ra từ nhà vệ sinh.

Trên lầu, Quan Yếm vẫn không ngừng bận rộn.

Trước đây, để tìm Bào Lập, cô và Thích Vọng Uyên đã lùng sục khắp cả tòa ký túc xá nên cô biết được tương đối những phòng nào không có người.

Cô thay bộ quần áo dính máu, rửa sạch vết máu trên người rồi lẻn vào những căn phòng trống đó, châm lửa đốt tất cả những gì có thể bén cháy. Sau đó, cô khuân hết ghế bên trong ra hành lang đặt lên một ít vải vóc rồi đốt lên.

Bắt đầu từ tầng ba, rồi đến tầng bốn, sau đó quay ngược lại tầng hai.

Trong quá trình đó, khói đặc sặc sụa đã dần dần lan ra khắp nơi.

Cửa phòng ký túc của những người mù đều đóng kín. Đợi đến khi làn khói len lỏi qua khe cửa và bị họ phát hiện thì ngọn lửa đã không thể kiểm soát được nữa.

Quan Yếm đứng trên cầu thang dẫn lên tầng ba, hét lớn một tiếng: “Cháy rồi! Có cháy! Mau tới dập lửa!”

Hét xong, cô lập tức chạy đến một phòng trống ở tầng hai đã nhắm sẵn từ trước để trốn.

Ngay giây tiếp theo, bên ngoài vang lên vô số tiếng la hét hoảng loạn. Sau đó, từng cánh cửa phòng bật mở, những người mù dốc hết sức bình sinh để chạy xuống lầu thoát thân.

Thỉnh thoảng có người ngã sõng soài trên mặt đất nhưng những người khác chẳng thèm đoái hoài mà cứ thế giẫm đạp lên thân thể họ để tiếp tục tiến về phía trước.

Trong cơn hỗn loạn, đủ loại tiếng la hét kinh hoàng, thê thảm và tuyệt vọng vang lên không ngớt, nghe đến não lòng.

Quan Yếm nhân lúc hỗn loạn mà mở cửa, hòa mình vào đám đông. Vừa tới đầu cầu thang, cô đã thấy một toán đàn ông vũ trang đầy đủ đang hớt hải chạy từ dưới lầu lên.