Thế giới 1 - Chương 30: Xã hội không tưởng

Cô ấy vừa dứt lời, một người khác cũng lên tiếng: “Tôi thì khác chị, tôi chỉ cảm thấy cuộc sống này quá vô vị. Sáng sớm tinh mơ đã phải đi làm, tối mịt mới được về nhà, vừa phải nai lưng làm việc vừa phải duy trì những mối quan hệ xã giao mà tôi chẳng hề bận tâm. Lúc nào cũng phải đeo một nụ cười giả tạo, ngày này qua tháng nọ, năm này qua năm khác. Tôi không biết tại sao mình lại sinh ra trên đời này nữa, lẽ nào chỉ để làm trâu làm ngựa cả đời, dùng hết tiền tiết kiệm cả đời để đổi lấy một căn nhà ư? Tôi thực sự quá chán ngấy cuộc sống đó rồi.”

“Rồi tôi nhận được một tờ rơi, trên đó miêu tả về một Utopia vui vẻ và nhẹ nhõm. Thế là tôi gọi điện, dần dần tìm hiểu về vị Thánh chủ vĩ đại của chúng ta. Một hôm, khi đang cầu nguyện thì tôi bỗng dưng không nhìn thấy gì nữa, rồi cứ thế đến đây.”

Những người khác cũng lần lượt kể lại câu chuyện của mình, tuy nguyên nhân mỗi người mỗi khác nhưng quá trình lại có những điểm cực kỳ tương đồng.

Tất cả bọn họ đều trở thành người mù sau khi tín ngưỡng vị Thánh chủ kia rồi mới đến nơi này.

Nói cách khác, những người này bị mù thực chất là do bị những lời nói dối che mắt.

Quan Yếm đã hiểu ra. Chẳng trách người đàn ông bị cô gϊếŧ trước đó lại nói khi họ biết được sự thật và tin vào nó từ tận đáy lòng, họ sẽ có thể nhìn thấy lại ánh sáng.

Vậy thì vấn đề nằm ở chỗ: Tại sao cứ phải là người mù? Người bình thường thì không thể dùng để tế lễ được ư?

Chẳng lẽ điều này có liên quan đến phương thức tế lễ?

Quan Yếm cúi đầu trầm tư một lúc, cuối cùng cũng suy luận ra một kết luận hợp lý, từ khóa để hoàn thành nghi lễ tế thần thành công chính là “tự nguyện”.

Phương thức tế lễ tuyệt đối không phải là dùng vũ lực để gϊếŧ những người này. Kết hợp với buổi cầu nguyện diễn ra mỗi tối, có thể đoán rằng rất có thể chúng cần những người mù này phải tự nguyện uống “nước thánh” đã được pha thuốc.

Trước đây thuốc chỉ là thuốc mê nhưng vào ngày tế lễ, chúng hoàn toàn có thể thay bằng thuốc độc chết người mà không ai hay biết.

Và những người mù không nhìn thấy gì cả sẽ chỉ ngoan ngoãn uống nước thánh như mọi khi và cầu nguyện Thánh chủ sẽ mang lại ánh sáng cho họ.

“Mà nói đi cũng phải nói lại, tại sao chúng ta lại bị nhốt ở đây nhỉ?”

Bỗng nhiên, một cô gái trẻ tuổi nãy giờ vẫn im lặng lên tiếng: “Chúng ta là nạn nhân bị hung thủ làm hại, bọn họ không những không xử lý vết thương cho chúng ta mà còn nhốt tất cả chúng ta lại, chẳng khác nào nhốt tù nhân... Còn những người lạ mặt kia là ai? Dựa vào đâu mà họ đối xử với chúng ta như vậy? Đây là chuyện nên xảy ra ở Utopia sao?”

Cô gái ngừng lại một chút, không nghe thấy ai đáp lời, lại nói tiếp: “Còn một điều nữa, mọi người không thấy nghi ngờ gì sao? Tại sao chúng ta lại ngủ say như chết vậy? Mặt bị rạch nhiều vết thương như thế mà cũng không tỉnh dậy, có bình thường không?”

Quan Yếm có chút vui mừng.

Vừa rồi cô cũng đang cân nhắc xem có nên nói ra những điều này không, vì nó có thể dẫn dắt mọi người nảy sinh nghi ngờ đối với cái gọi là Utopia.

Chỉ không ngờ cô còn chưa kịp mở lời, đã có người nói trước.

Ngay lúc này, tên lính gác ngoài cửa quát lớn: “Nói năng linh tinh cái gì đấy! Im mồm hết cho tao!”

Hắn ta cuống lên rồi.

Quan Yếm đúng lúc đổ thêm dầu vào lửa: “Dựa vào đâu chứ? Cô ấy nói sai chỗ nào? Tôi cũng muốn hỏi các người, tại sao lại nhốt chúng tôi ở đây, vết thương trên mặt chúng tôi cũng không ai đoái hoài, đây mà là Utopia sao! Nếu Thánh chủ thật sự đang dõi theo chúng ta, ngài có thể dung túng cho các người đối xử với tín đồ của mình như vậy không!”

Cô nói vừa nhanh vừa gấp, còn cố tình cao giọng để những phòng ký túc xá gần đó đều có thể nghe thấy rõ ràng.

Cũng không cần lo lắng tên lính gác sẽ vì chuyện này mà gϊếŧ các cô, bởi vì làm vậy sẽ càng làm tổn hại thêm đến uy tín của “Utopia”, khiến nhiều người nảy sinh nghi ngờ hơn.

Và khi những lời này vừa thốt ra, từ ký túc xá bên cạnh đang giam giữ những người đàn ông bị thương cũng nhanh chóng có tiếng nói phụ họa - vừa nghe đã biết là Thời Nguy.

Giọng anh ta còn to hơn cả Quan Yếm, có lẽ tất cả mọi người ở tầng một đều có thể nghe thấy.