Tiếng hét đột ngột dừng lại, Quan Yếm lộ vẻ nghi hoặc, đôi mắt vô hồn nhìn về phía cửa: “Ai ở đó vậy?”
Sắc mặt người đàn ông cứng đờ, ngay cả hơi thở cũng nhẹ đi rất nhiều, định cứ thế cho qua chuyện.
Nhưng thoáng cái Quan Yếm đã đưa hai tay ra phía trước, từ từ lần mò bước tới.
Hắn ta nhíu mày, bất đắc dĩ phải đưa tay gõ mấy cái lên cánh cửa.
Quan Yếm dừng lại: “Ai vậy ạ?”
Người đàn ông vặn ngược tay nắm cửa, mở cửa ra một tiếng “cạch”, giả vờ thản nhiên nói: “Là tôi, Bào Lập đây, vừa rồi có chuyện quên nói với hai người. Buổi lễ cầu nguyện tối nay sẽ do một giám mục mới chủ trì, hai người đừng đến muộn đấy.”
Quan Yếm gật đầu: “Vâng, cảm ơn đã nhắc nhở ạ.”
Bào Lập “ừ” một tiếng, cuối cùng cũng bước ra khỏi phòng ký túc xá, tiếng bước chân dần xa.
Quan Yếm đợi một lát, chắc chắn rằng hắn ta sẽ không quay lại nữa, trong lòng mới khẽ thả lỏng.
Mãi đến lúc này, cô mới có cơ hội quan sát kỹ mọi thứ trong phòng.
Lúc nãy khi dọn dẹp giường, cô đã phát hiện một mảng máu lớn đã khô đen trên ga trải giường.
Ngoài ra, trong phòng còn có rất nhiều vật dụng sinh hoạt bừa bộn khác, đều rõ ràng đã qua sử dụng.
Bức tường tuy đã được sơn lại để che đậy nhưng vẫn mơ hồ lộ ra những vệt bắn tung tóe màu đỏ. Điều này không khỏi khiến người ta liên tưởng đến một hiện trường án mạng.
Người mù, kẻ giả mù với ý đồ xấu, vết máu, buổi lễ cầu nguyện...
Những từ ngữ này kết hợp lại với nhau tạo thành một bức tranh vừa kỳ dị vừa tà ác.
Nhiệm vụ trên lá thư là “sống sót trong một tuần”, chắc không thể chỉ dựa vào việc giả mù là có thể sống sót được đâu nhỉ?
Quan Yếm liếc nhìn về phía ban công, có chút muốn ra đó xem tình hình bên ngoài nhưng lại lo bị người bên ngoài phát hiện cô đang nhìn ngó, đành phải tạm thời nhẫn nại, chờ đến giờ cơm trưa rồi ra ngoài xem xét.
Và vì bản thân vẫn chưa rõ điều gì cũng không dám tùy tiện hỏi han Phó Tri nên trong thời gian tiếp theo, hai người chỉ trò chuyện phiếm vài câu.
Rất nhanh, hành lang bên ngoài dần vang lên tiếng bước chân và tiếng gậy dò đường.
Qua cánh cửa, Quan Yếm loáng thoáng nghe thấy những từ như “ăn cơm”, bèn gọi Phó Tri, hai người mỗi người chống một cây gậy dò đường rồi ra khỏi phòng.
Lúc xuống dưới lầu cô mới biết họ ở tầng ba, bên trên còn một tầng nữa, tầng một và hai là nơi ở của nam giới.
Chỉ tính những người mà Quan Yếm nhìn thấy, số lượng đã lên đến năm, sáu trăm người.
Điều đáng sợ hơn là năm, sáu trăm con người này tất cả đều là người mù. Mỗi người đều cầm gậy dò đường nói nói cười cười, dường như đã sớm thích nghi với cuộc sống ở đây.
Dưới lầu là một khoảng sân rộng và bằng phẳng, bên trái là một khu nhà xưởng chiếm diện tích rất lớn.
Từ đó có thể thấy nơi này hẳn là một nhà máy nào đó, còn chỗ ở của Quan Yếm và mọi người là ký túc xá công nhân.
Đi theo dòng người một đoạn không lâu, từng đợt hương thơm của thức ăn đã lan tỏa trong không khí.
Nhà ăn là một tòa nhà hai tầng thấp, những người mù từ từ ùa vào từ cổng chính, trong khi chiếc loa bên cạnh cửa liên tục phát đi phát lại thực đơn hôm nay: Thịt kho tàu, khoai tây sợi xào chua cay, gà xào cung bảo, cà tím xào cá.
Những người đi trước đang bàn tán xem hôm nay nên ăn món gì, Phó Tri cũng nói với Quan Yếm: “Mình muốn ăn gà xào cung bảo và thịt kho tàu, còn Tiểu Quan thì sao?”
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi đến cổng nhà ăn. Quan Yếm vừa nhìn vào trong, vừa lơ đãng đáp: “Khoai tây sợi và gà...”
Lời còn chưa dứt, cô đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho nghẹn cứng ở cổ họng.
Ai đã từng thấy... con người bị bổ dọc làm đôi, treo lủng lẳng trên không trung phơi khô ngay hàng thẳng lối như thịt heo bao giờ chưa?
Ước chừng có khoảng hơn mười thi thể như vậy, một số vẫn còn là nửa thân mình nguyên vẹn, số khác thì đã khuyết thiếu, chỗ đứt vô cùng ngay ngắn, dường như đã bị “dùng” mất một phần.
Là thịt kho tàu hay là gà xào cung bảo?
Tại chiếc bàn ăn hẻo lánh ở góc khuất nhất của nhà ăn, ngay phía trên treo lơ lửng nửa thân xác của một người đàn ông đã được xử lý vô cùng sạch sẽ.
Quan Yếm cúi gằm mặt, chậm rãi nhai món rau trong khay thức ăn nhưng ánh mắt lại không ngừng dõi theo đĩa của Phó Tri ở phía đối diện.