Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tận Cùng Của Sợ Hãi

Thế giới 1 - Chương 29: Xã hội không tưởng

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bên ngoài, những người mới đến hôm nay đang bận rộn làm gì đó không rõ.

Cô không dám nhìn lâu, lập tức đi vào phòng vệ sinh.

Bên trong có một ô cửa sổ rất nhỏ nhưng vị trí khá cao.

Tấm gương trên bồn rửa mặt đã bị vỡ, một vài mảnh đã biến mất không dấu vết, số còn lại vẫn gắng gượng bám trên đó.

Quan Yếm cạy ra một mảnh nhỏ, đi đến trước cửa sổ, cẩn thận từ từ giơ mảnh gương lên cao rồi cố gắng mở to mắt, quan sát qua hình ảnh phản chiếu trong gương.

Mảnh gương quá nhỏ, khoảng cách lại hơi xa, cộng thêm tầm nhìn hạn hẹp, cô vẫn không thể nhìn rõ đám người kia đang làm gì.

Nhưng ít nhất cô đã thấy trên mảnh đất vốn trống trải hình hài của một cái đài cao đã xuất hiện.

Xem ra họ đang hợp sức dựng một cái đài thật cao.

Để làm gì chứ? Chắc chắn không phải để cho lãnh đạo đứng lên phát biểu.

Quan Yếm không dám nhìn quá lâu, thu lại mảnh gương đặt về chỗ cũ, dùng chút nước nguội còn lại trong ấm điện để rửa mặt qua loa nhưng cố tình không rửa sạch, vì cô cần phải là một người mù không nhìn thấy gì.

Sau khi trở về phòng, cô cứ mãi suy nghĩ về cái đài cao bên ngoài.

Dần dần, một ý nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu cô...

Số lượng người mù không đủ nên những người bị thương này tạm thời chưa thể bị gϊếŧ.

Nhưng hành động của nội gián hôm nay đã suýt chút nữa khiến toàn bộ kế hoạch của chúng đổ bể.

Ai biết được sau này họ có còn làm ra chuyện gì quá đáng hơn nữa không?

Để tránh đêm dài lắm mộng, cách tốt nhất chính là... đẩy sớm ngày diễn ra lễ tế cuối cùng.

Mẩu giấy ở chỗ Bào Lập cho thấy chúng đã sớm biết có nội gián tồn tại. Trước đây không đẩy sớm lễ tế có lẽ vì chúng định dùng bảy ngày này để tìm ra nội gián.

Nhưng bây giờ, nội gián đã có hành động đe dọa đến kế hoạch, suýt nữa khiến cả lễ tế không thể tiến hành, trớ trêu thay số lượng người mù lại không đủ để gϊếŧ hết những kẻ tình nghi là nội gián. Vì vậy, chúng chỉ có thể tổ chức lễ tế sớm hơn để hoàn thành kế hoạch, tiện thể trừ khử luôn nội gián.

Quan Yếm bất giác nhíu mày, lòng cô nặng trĩu như có tảng đá đè lên.

Cô cảm thấy suy đoán này hẳn là đã đúng đến tám, chín phần.

Hoặc là tối nay, hoặc là ngày mai, tất cả mọi người sẽ bị gϊếŧ để hoàn thành cái gọi là lễ tế cuối cùng.

Không ngờ hành động của cô và Thích Vọng Uyên lại khiến tiến trình của nhiệm vụ này bị đẩy nhanh đến thế.

Thế nhưng, họ thậm chí còn chưa tìm được manh mối nào về lễ tế, ví dụ như phương pháp và mục đích của nó.

Nếu sắp bị gϊếŧ, dưới sự đe dọa của vô số họng súng, làm thế nào mới có thể thoát khỏi cửa tử đây?

Tiếng khóc thút thít trong ký túc xá dần im bặt. Những người phụ nữ bị thương trên mặt cũng nhanh chóng cứng rắn trở lại, họ dựa vào nhau an ủi, từ đó nảy sinh một thứ tình bạn của những người cùng chung cảnh ngộ.

Nhân cơ hội này, Quan Yếm bèn khơi mào câu chuyện, giả như vô tình hỏi: “À phải rồi, mọi người đến đây bằng cách nào vậy?”

Cô cần phải biết tại sao vật tế thần lại cứ phải là người mù?

Những người khác im lặng một lúc, sau đó mới có người lên tiếng: “Trưa hôm đó, tôi quên tắt bếp ga, chồng và con trai tôi đang ngủ trưa thì... chỉ có mình tôi may mắn sống sót. Tôi đau khổ đến tột cùng, chỉ muốn chết đi cho xong. Lúc lên mạng tìm cách tự tử, tôi thấy một trang web tên là “Utopia”, trên đó nói có thể giúp tất cả mọi người thoát khỏi khổ đau.”

“Sau đó tôi gọi vào số điện thoại trên đó, qua lời giới thiệu của người quản lý, tôi quen được rất nhiều người cũng đau khổ như mình. Người quản lý nói với chúng tôi rằng ở Utopia có một vị Thánh chủ đại nhân có thể giúp chúng tôi, với điều kiện là chúng tôi phải tín ngưỡng và tôn sùng ngài. Hàng ngày chúng tôi đều cầu nguyện Thánh chủ, học những kiến thức liên quan đến ngài, chẳng biết qua bao lâu thì tôi bỗng nhiên... không nhìn thấy gì nữa.”

Cô ấy thở dài, nói tiếp: “Người quản lý bảo đây là con đường bắt buộc phải đi qua để đến với hạnh phúc, là thử thách mà Thánh chủ dành cho chúng tôi và nó đồng nghĩa với việc tôi có thể đến Utopia vô lo vô nghĩ này sớm hơn. Sau đó, trải qua một thời gian khảo sát nữa, nếu tôi đủ thành tâm, Thánh chủ sẽ trả lại ánh sáng cho tôi.”
« Chương TrướcChương Tiếp »