Thế giới 1 - Chương 28: Xã hội không tưởng

So với tầng ba và tầng bốn, tầng hai toàn đàn ông nên càng thêm hỗn loạn và ồn ào.

Có người không ngừng chửi bới thậm tệ, từ kẻ đã làm hại họ cho đến sự tắc trách của quản lý, từ cha mẹ đối phương cho đến tổ tông mười tám đời...

Hai tên lính canh không thể chịu đựng nổi nữa, nhìn nhau một cái rồi cùng xông vào đánh người.

Đối phương càng la hét kích động hơn. Sau vài câu gào thét, những người mù xung quanh liền đồng loạt chỉ trích hai tên lính canh mất nhân tính, đến cả người mù như họ cũng bắt nạt, vân vân và vân vân.

Gương mặt Thích Vọng Uyên chi chít những vết thương ngang dọc, hai mắt nhắm nghiền dựa vào một góc.

Còn Thời Nguy thì lại tỏ ra vô cùng khoái trá, với khuôn mặt đầy thương tích và máu me, anh ta len lỏi trong đám đông để châm ngòi, chỉ sợ bọn họ không đánh nhau.

Lúc này, một loạt tiếng bước chân dồn dập vọng lên từ dưới lầu.

Rất nhanh, Bào Lập dẫn theo vài người vội vã chạy lên, gầm lên một tiếng: “Tất cả im lặng cho tao! Ồn ào cái gì, không muốn sống nữa à?”

Đối với những người mù không biết sự thật, hắn ta vẫn là một người tốt đáng tin cậy.

Thế là mọi người nhanh chóng im lặng, chỉ có người đàn ông bị đánh vừa rồi là kích động hét lên: “Anh Bào Lập, cuối cùng anh cũng đến rồi! Bọn họ rốt cuộc là ai? Chúng tôi hoàn toàn không quen biết họ! Còn nữa, vết thương trên mặt chúng tôi là sao? Có phải do bọn họ làm không?”

Bào Lập trông bộ dạng sứt đầu mẻ trán, nhìn lướt qua tất cả mọi người, ánh mắt dừng lại khi thấy Thích Vọng Uyên: “Này, cậu kia! Cậu không phải ở tầng một sao?”

Người kia ngồi trong góc không có chút phản ứng nào.

Hắn ta đảo mắt một vòng, lại gọi: “Tên gì ấy nhỉ... hình như họ Thích đúng không? Cậu không phải người ở tầng một à, sao lại đến đây?”

Thích Vọng Uyên nhắm mắt, khẽ nghiêng đầu: “Tôi sao? Đây là tầng hai à?”

“Chính là cậu đấy, đây là tầng hai!”

“Tôi nhớ ra rồi.” Anh nói: “Tôi quen Thời Nguy, sau khi ăn sáng xong thì đến phòng anh ấy nói chuyện, sau đó thì không biết gì nữa.”

Thời Nguy: ... Mẹ nó, sao lại lôi tao xuống nước!

Bào Lập vò vò mái tóc vốn đã lơ thơ của mình, bực bội gắt lên: “Tất cả các người, không một ai biết chuyện gì đã xảy ra sao? Mau nghĩ lại cho kỹ xem, có ai nghe thấy động tĩnh gì không?”

Hành lang chật ních người, ai nấy đều đang thì thầm bàn tán nhưng không một ai có thể đưa ra manh mối hữu ích.

Bào Lập vừa sốt ruột vừa tức giận, bèn vẫy tay ra hiệu cho người đi lên tầng cùng mình.

Khi họ bước lên tầng ba, Quan Yếm ở gần cầu thang nghe thấy một tên lính canh hỏi nhỏ hắn ta: “Sao rồi, có gϊếŧ được không? Tôi chịu hết nổi rồi.”

Bào Lập thở dài, lắc đầu: “Không đủ số lượng, không gϊếŧ được. Nhưng mà...”

Hắn ta liếc nhìn đám đông người mù trên hành lang, rồi ghé tai nói nhỏ một câu.

Âm thanh quá nhỏ, dù Quan Yếm ở rất gần cũng không thể nghe thấy hắn ta đang nói gì.

Nhưng mà - không đủ số lượng, không thể gϊếŧ?

Nghe thấy câu này, lẽ ra cô phải thở phào nhẹ nhõm mới đúng. Vậy mà trên thực tế, trong lòng cô không hề có lấy một chút cảm giác thanh thản nào.

Ngược lại, một dự cảm chẳng lành bỗng dưng trỗi dậy.

Dường như câu nói sau đó mà cô không nghe được sẽ mang đến rắc rối rất lớn cho Quan Yếm, hay nói đúng hơn là cho tất cả các khách mời.

Sau đó, tất cả những người bị thương đều bị chuyển xuống tầng một, hai phòng dành cho nam và nữ, cửa phòng mở toang, bên ngoài luôn có hai người canh gác.

Số lượng nữ giới đông hơn, tổng cộng có mười một người, phòng ký túc sáu người hoàn toàn không đủ chỗ.

Phần lớn mọi người vì sợ hãi mà chen chúc nhau trên hai chiếc giường tầng dưới, mang những khuôn mặt đầy máu me không được ai xử lý khóc thút thít.

Quan Yếm có chút bồn chồn, sau khi ngồi trên ghế một lúc, cảm giác nhớp nháp khắp mặt vô cùng khó chịu, liền muốn vào nhà vệ sinh để xử lý một chút.

Đôi mắt cô chỉ híp lại thành hai khe nhỏ, nhìn mọi thứ mờ ảo không rõ ràng nên khi cầm gậy dò đường lên giả mù lại càng thêm chân thật và đáng tin.

Trời đã về hoàng hôn, ban công được rải một lớp ánh sáng vàng óng, trông vô cùng đẹp đẽ.

Ngay khi Quan Yếm định xoay người bước vào phòng vệ sinh, đôi mắt nheo lại gần như không nhìn thấy gì của cô vô tình lướt qua cửa sổ.