Kế hoạch này là do Quan Yếm nghĩ ra nhưng đồng bọn của cô lại bao gồm cả Thích Vọng Uyên và Thời Nguy. Nếu không, chỉ bằng sức của một mình cô thì không thể nào hoàn thành được mọi việc trong một khoảng thời gian ngắn như vậy.
Đồng thời, qua xác nhận của Thời Nguy, những vết thương trong nhiệm vụ sẽ tự động hồi phục sau khi thoát ra ngoài, vì thế Quan Yếm không hề nương tay chút nào khi tự mình hành động.
Để che giấu thân phận một cách kỹ lưỡng nhất có thể, ngoài tầng một dễ bị người ngoài nhìn thấy nhất, ba tầng còn lại đều được họ “ghé thăm”.
Thích Vọng Uyên vốn ở tầng một nhưng thực hiện kế hoạch ở đó rất dễ bị phát hiện nên anh cũng đã nằm lại trên tầng hai.
“Giải quyết đám người này thế nào đây? Tự dưng lại lòi ra một đống đứa mặt mũi bị thương, nội gián chắc chắn đang trốn trong số này!”
Trên hành lang tầng ba, những kẻ đang kiểm tra các phòng khác bắt đầu bàn tán.
“Lát nữa hỏi Giáo chủ xem sao. Nếu đủ số lượng rồi thì gϊếŧ quách hết bọn chúng đi. Nhưng nếu không đủ... thì hơi phiền phức đấy.”
“Haiz, chẳng biết rốt cuộc có bao nhiêu nội gián nữa, đúng là hành hạ người khác mà.”
Quan Yếm nằm im bất động trên sàn, lắng nghe cuộc trò chuyện của họ.
Qua đoạn đối thoại này, có thể thấy tổ chức này có yêu cầu về số lượng người mù. Nếu việc gϊếŧ những người bị thương này sẽ khiến số lượng không đủ, vậy thì họ sẽ không chết.
Nhưng nếu số lượng đủ thì sao? Cô phải chuẩn bị sẵn cho tình huống tồi tệ nhất.
Bọn chúng có súng trong tay, còn phe cô ngay cả những chiếc liềm dùng làm vũ khí trước đó cũng đã vứt vào phòng của những người mù khác...
Nói sao nhỉ, nếu lao vào sống mái, tỉ lệ sống sót là 0.
Quan Yếm thầm thở dài trong lòng.
Không lâu sau, cả tòa ký túc xá đã được kiểm tra xong xuôi, mỗi tầng để lại hai người canh gác, những người còn lại đều rời đi.
Tuy nhiên, đám lính canh đều mang súng và đứng ngay lối cầu thang. Một khi có bất cứ biến động nào ở một tầng, người ở các tầng khác đều có thể lập tức chạy đến hỗ trợ.
Vì vậy, dù bên cạnh chỉ có hai người, Quan Yếm cũng chỉ có thể nằm đó giả vờ thϊếp đi.
Có điều, tầng dưới cũng không hề có động tĩnh gì, xem ra ngay cả một kẻ điên như Thích Vọng Uyên cũng không dám hành động liều lĩnh.
Chẳng biết đã nằm bao lâu, một tiếng động nhỏ bất chợt vang lên từ một căn phòng trên tầng ba.
Khi một tên lính canh bước đến kiểm tra, một người phụ nữ đang nằm trên hành lang cũng dần tỉnh lại.
Sau một thoáng mơ màng, cô ta bị cơn đau rát trên mặt kí©h thí©ɧ, hét lên “a a” hai tiếng.
Tên lính canh bên cạnh liền đá vào người cô ta, lạnh lùng quát: “Kêu cái gì mà kêu! Câm mồm!”
Người phụ nữ dường như sững sờ trước hành động thô bạo này, một lúc sau mới run rẩy nói: “Tôi... mặt tôi đau quá, hình như có máu. Anh là ai? Anh đã làm gì tôi? Tôi không nhìn thấy đã đủ đáng thương rồi, tại sao anh còn muốn hủy hoại khuôn mặt của tôi?”
Nói rồi, cô ta òa khóc nức nở.
Tên lính canh cảm thấy phiền phức, chĩa thẳng họng súng vào đầu cô ta, đe dọa: “Còn khóc nữa tao bắn nát sọ mày!”
Tiếc là hắn đã quên đối phương là người mù, hoàn toàn không nhìn thấy khẩu súng của hắn.
Tiếng khóc chói tai cứ vang mãi không dứt, những người khác trong ký túc xá cũng lần lượt tỉnh dậy bởi âm thanh này.
Quan Yếm đợi đến khi có thêm một người bên cạnh tỉnh dậy, mới giả vờ như vừa tỉnh, vừa trở mình vừa mở mắt.
Thế nhưng, mắt cô gần như không thể mở ra nổi.
Mí mắt đã sưng vù, mỗi lần chớp mắt đều kèm theo một cơn đau nhói. Cô chỉ có thể hé mắt ra một khe hẹp, miễn cưỡng nhìn thấy một chút mọi thứ xung quanh.
Sau đó, cô cũng hoảng hốt la hét như người phụ nữ kia: “Mặt của tôi bị sao thế này? Đau quá! Đây, đây là máu sao? Sao lại thế này... Cứu mạng, cứu với!”
Những tiếng la hét vang lên liên tiếp đã gọi tất cả những người mù vừa tỉnh giấc trong các phòng ký túc xá chạy ra ngoài.
Tầng trên và tầng dưới cũng xuất hiện những tiếng khóc lóc, la hét. Dần dần, cả tòa ký túc xá trở nên náo nhiệt hơn hẳn thường ngày.
Hai tên lính canh đứng bên cạnh bị làm phiền đến nhíu chặt mày, trông bộ dạng thật sự chỉ muốn gϊếŧ quách đám người này ngay lập tức.
Cùng lúc đó, sáu nạn nhân trên hành lang tầng hai đã tỉnh lại hoàn toàn, xung quanh là rất nhiều người mù đang đứng với vẻ mặt hoảng sợ.