Bộ quần áo anh mặc là tìm được trong ký túc xá của mình, còn bộ dính máu thì đã bị đốt thành tro rồi xả xuống cống, tiêu hủy vô cùng triệt để.
Xem ra việc tìm thấy Bào Lập bây giờ là không thể rồi.
Mà tác dụng của thuốc mê có lẽ cũng sắp hết, hai người đành phải cất lưỡi liềm về lại nhà kho, rồi ai về phòng nấy.
Quan Yếm vừa về phòng chưa đầy mười phút đã thấy năm chiếc xe van từ xa chạy tới qua cửa sổ.
Những chiếc xe đó dừng lại trước khu nhà xưởng, sau đó cửa xe mở ra, mỗi xe có bảy, tám người bước xuống, tổng cộng gần bốn mươi người.
Nhưng điều khiến cô cảm thấy không ổn là, những người đó... hầu như đều lăm lăm súng máy trong tay.
Trong khi các khách mời chỉ có vũ khí như liềm và rìu thì đối phương lại lôi súng ra.
Thế này thì chơi bời cái gì nữa!
Cô dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra tiếp theo sẽ là cảnh đám người này dùng vũ lực áp đảo, bắt tất cả mọi người tham gia bài kiểm tra người mù, để tìm ra tất cả những kẻ giả mù trà trộn trong đó và gϊếŧ chết!
Phải làm sao đây? Trừ khi là người mù thật, nếu không thì không thể nào qua được bài kiểm tra này.
Nhưng cô không thể vì để qua được bài kiểm tra mà tự chọc mù mắt mình được, ai biết được thương tích ở đây có bị mang ra ngoài đời thực không?
Dù cho không bị, nếu cô mà mù rồi thì làm sao hoàn thành những nhiệm vụ còn lại?
Còn một cách không hoàn hảo lắm... không còn thời gian để do dự nữa.
Bởi vì trong đám người đó có một kẻ trông giống như thủ lĩnh đang chỉ tay về phía tòa nhà ký túc xá và nói gì đó, chắc chắn là bảo họ qua đây.
Quan Yếm không dám nán lại bên cửa sổ nữa, lúc quay người đi vào trong, ánh mắt cô lướt qua phòng vệ sinh bên cạnh.
... Đã đến nước này, chỉ đành thử một phen vậy.
Bên ngoài nhà xưởng, Bào Lập dẫn một đám người đến khu nhà tạm họ đang ở nhưng vừa quay đầu lại đã phát hiện trên mặt đất trong nhà xưởng có ba cái xác máu me đầm đìa.
Mí mắt hắn ta giật giật, hai chân bất giác run lên, ngay cả giọng nói cũng có chút run rẩy: “Tôi... Giáo chủ, là do tôi quá sơ suất, xin lỗi ngài, cầu xin ngài tha cho tôi lần này...”
Người đàn ông đứng sau lưng hắn ta hừ lạnh một tiếng: “Đợi chuyện này xong xuôi tao sẽ tính sổ vớ mày! Các mày mấy người đi dựng khu kiểm tra lên, Bào Lập, mày dẫn người đi kiểm tra khu quản lý, những người còn lại đi xem xét nhà ăn!”
Cùng lúc đó, một đội gồm mười lăm người đã đến tòa nhà ký túc xá.
Bốn người ở lại tầng một kiểm tra từng phòng, số còn lại đều đi lên lầu.
Và ngay khi họ lên đến tầng hai liền phát hiện hành lang có mấy người ngã la liệt bừa bãi.
Mặt của họ đều bị cào nát, những vết thương ngang dọc chằng chịt khắp mặt, tuy không bị thương nặng nhưng trông rất kinh hãi.
Một bộ phận ở lại kiểm tra từng người một, những người còn lại tiếp tục đi lên tầng ba.
Tầng ba cũng vậy... năm người phụ nữ nằm trên hành lang, tình trạng y hệt những người ở tầng hai, tất cả đều bị cào nát cả khuôn mặt.
Quan Yếm nằm trên hành lang, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn.
Cô nằm nghiêng, mấy vết thương trên mặt đều đang chảy máu, khiến cả khuôn mặt trông vô cùng máu me.
Trong đó có hai vết thương, một trái một phải, rạch từ hai bên trán xuống, đi qua mí mắt và dừng lại ở phần gò má.
Vết thương không sâu lắm nhưng thế là đủ rồi.
Mí mắt của cô sẽ trở nên vừa đỏ vừa sưng, sưng đến mức khó mà mở ra nổi, dù có cố gắng lắm cũng chỉ hé ra được một khe hẹp.
Những cách có thể nghĩ ra đều đã nghĩ cả rồi, bây giờ việc duy nhất có thể làm là cầu nguyện cho đám người kia sẽ không “thà gϊếŧ nhầm còn hơn bỏ sót”, mà gϊếŧ hết tất cả những người bị thương.
Chắc là... sẽ không đâu nhỉ?
Quan Yếm bị người ta túm lấy hai cánh tay, kéo lê thật nhanh dọc hành lang, cuối cùng bị quẳng xuống một góc gần cầu thang bộ.
Bốn người phụ nữ còn lại cũng chung số phận, bị xếp thẳng hàng ngay ngắn tại đây, trông chẳng khác nào những thi thể trong nhà xác.
Từ tầng bốn cũng vọng lại tiếng kéo lê tương tự, có kẻ cất giọng phàn nàn: “Thằng khốn nào bày ra chuyện này vậy, đúng là biết cách kiếm thêm phiền phức cho chúng ta!”
Đúng vậy - tầng bốn cũng có vài nạn nhân.