Quan Yếm một mình lên tầng hai và phát hiện ra người đàn ông đã uống “nước thánh” ở phòng ký túc xá thứ ba.
Anh ta nằm trên giường, vẻ mặt bình tĩnh, hơi thở đều đặn, trông không giống đang giả vờ ngủ.
Nhưng khó khăn lắm mới tìm được người này, Quan Yếm không muốn bỏ cuộc như vậy, bèn bước tới vừa đưa tay lay vai anh ta, vừa gọi: “Này, anh dậy...”
Lời chưa dứt, đối phương đột nhiên lật người, tay trái giấu trong chăn đâm ra, một mảnh kính nhọn trong tay anh ta đã kề ngay bụng Quan Yếm.
Anh ta mở mắt, con ngươi đen láy trong veo, không có chút mơ màng nào của người vừa mới tỉnh ngủ.
Quan Yếm cúi xuống nhìn mảnh kính ở bụng mình, rồi lại nhìn lưỡi liềm cô đang kề trên cổ anh ta: “...Anh chắc là muốn đấu với tôi chứ?”
Anh ta liếc xuống cổ mình, từ từ thu mảnh kính lại, mở miệng hỏi: “Cô là khách mời à?”
Quan Yếm cũng thu lại lưỡi liềm: “Phải, tôi tên là Quan Yếm.”
Cùng lúc đó, cô đã xác định được một chuyện: Xem ra cái gọi là cảnh sát chìm của cảnh sát chính là chỉ nhóm người bọn họ.
Nhiệm vụ mà các khách mời cần hoàn thành là sống sót một tuần nhưng trong mắt Bào Lập và đồng bọn, họ sẽ phá hủy toàn bộ vùng đất không tưởng này.
Có lẽ đây chính là một gợi ý cho các khách mời muốn sống sót một tuần thì phải tiêu diệt vùng đất không tưởng.
“Tôi là Thời Nguy, Thời trong thời gian, Nguy trong nguy hiểm.”
Người đàn ông ngồi dậy: “Đừng để ý nhé, lòng phòng người không thể không có mà.”
Quan Yếm gật đầu, tò mò hỏi: “Anh giả vờ ngủ suốt à?”
“Cũng không hẳn, nằm lâu quá, vừa nãy ngủ thật mất rồi.” Anh ta vừa nói vừa ngáp một cái.
Quan Yếm càng thêm khó hiểu: “... Vậy sao anh không đi tìm manh mối? Anh có phát hiện được gì ở đây không?”
“Không.” Anh ta dịch người sang bên, còn vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh ra hiệu cho cô ngồi: “Tìm cái thứ đó làm gì? Sống qua bảy ngày là được rồi còn gì?”
Nghe vậy, Quan Yếm bất giác nhớ lại câu nói của Thích Vọng Uyên: “Hắn cũng chỉ là đồ bỏ đi”.
Cô vội vàng gạt âm thanh đó ra khỏi đầu, nói: “Nhưng tôi đã phát hiện ra vào ngày thứ bảy tất cả mọi người sẽ bị đem đi hiến tế, e rằng không chỉ đơn giản là ở đây sống hết một tuần là có thể hoàn thành nhiệm vụ đâu.”
Thời Nguy xua tay, vẻ mặt bất cần: “Chà, đó là cô thôi, tôi và cô không giống nhau đâu.”
Quan Yếm định hỏi có gì không giống nhưng nghĩ lại rồi thôi: “Vậy được rồi, tôi còn phải đi tìm người, anh tự bảo trọng.”
Thời Nguy làm động tác tạm biệt, nhìn cô quay người ra cửa nhưng rồi cô lại dừng bước ở ngưỡng cửa.
Cô dường như đang do dự điều gì đó, mấy giây sau mới quay đầu lại, dùng một ánh mắt vô cùng kỳ lạ nhìn anh ta, chậm rãi hỏi: “Cái nước thánh có pha nướ© ŧıểυ đó... làm sao anh có thể mặt không biến sắc mà uống được vậy?”
Thời Nguy: ...???
Anh ta trừng mắt, vừa tức vừa vội: “Thằng chó nào bảo tôi uống cái thứ đó hả?”
Quan Yếm ngơ ngác: “Tôi tận mắt nhìn thấy mà.”
“...” Anh ta nghiến răng, rít từng chữ qua kẽ răng: “Ông đây dùng đạo cụ! Đạo cụ hiểu không! Toàn là trò che mắt thôi! Thằng chó nào đi uống nướ© ŧıểυ chứ!!!”
“Thì ra là vậy...” Quan Yếm lại hỏi: “Vậy đạo cụ đó từ đâu mà có?”
Thời Nguy tưởng cô không tin, trừng mắt nói: “Phần thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ trước đó, cô chưa thấy không có nghĩa là không có, sau này đừng có mà vu oan cho người khác!”
Mắt anh ta vừa to vừa sáng, má lại hơi phúng phính, vẻ mặt lúc nổi giận trông như một con chó Chihuahua đang hung hăng sủa loạn.
Lúc này Quan Yếm mới biết thì ra không phải khách mời nào cũng tham gia nhiệm vụ lần đầu như cô.
Vậy thì việc đối phương không hề vội vàng có lẽ là vì trong tay có đạo cụ xịn, hoàn toàn có thể nằm im mà thắng.
Hơi ghen tị đấy.
Cô vẫy tay, tạm biệt chú chó Chihuahua: “Được rồi được rồi, là tôi sai, xin lỗi. Tôi đi trước nhé.”
Thời Nguy nghiến chặt răng hàm: “Biến!”
Oa... giống thật.
Khi Quan Yếm tìm xong tầng ba thì Thích Vọng Uyên mới dọn dẹp xong, hai người cùng nhau tìm nốt tầng bốn và cuối cùng... chẳng thu được gì.
Đừng nói là Bào Lập, ngoài Thời Nguy ra, họ thậm chí không gặp được một người mù nào tỉnh táo hay một kẻ giả mù nào.
Hai người đành phải chia nhau ra, một lần nữa nhanh chóng lục soát toàn bộ căn cứ.
Thời gian dần trôi về trưa, nắng trở nên gay gắt và chói chang, nhanh chóng hong khô mái tóc của Thích Vọng Uyên.