Thế giới 1 - Chương 24: Xã hội không tưởng

Cô nhấc chiếc tủ lên, rút mẩu giấy ra. Trên đó là một đoạn văn được viết bằng nét chữ nguệch ngoạc:

[Cảnh sát đã có người trà trộn vào trong đám người mù làm nội gián. Họ sẽ hành động sau một tuần nữa để triệt phá hoàn toàn “Utopia”.]

Ngày ký: 18 tháng 3.

Cô có ấn tượng với ngày này, đây chính là “ngày thành công” của Phó Tri, tức là một ngày trước ngày chuyển đi của cô ấy và cũng là một ngày trước khi nhiệm vụ của Quan Yếm bắt đầu.

Nói cách khác, ngày hành động của cảnh sát chính là ngày cuối cùng của nhiệm vụ “sống sót một tuần”.

Liệu trong số mấy trăm người mù đó, có cảnh sát chìm trà trộn vào không?

Quan Yếm cẩn thận hồi tưởng lại một lúc nhưng ngoài người đàn ông kia, cô cũng không thể nhớ ra còn ai có hành động gì bất thường.

Chỉ có... người đã uống “nước thánh” trong buổi lễ cầu nguyện ngày đầu tiên mà mặt không hề biến sắc.

Xem ra phải tìm cơ hội tiếp xúc với người đó mới được.

Tất nhiên, vẫn còn một khả năng khác tạm thời chưa thể loại trừ đó là tất cả những người nhận được thư mời và tham gia nhiệm vụ như Quan Yếm chính là các “cảnh sát chìm” được nói tới.

Điểm này cần phải trao đổi với những người khác thì mới có thể xác định được.

Cô cất tờ giấy đi, lại lục soát qua loa các phòng khác nhưng không tìm thêm được manh mối nào mới, liền vội vàng quay về ký túc xá.

Nửa đường, cô trông thấy người đàn ông kia từ nhà ăn đi ra. Từ xa, anh lắc đầu với cô, ra hiệu rằng Bào Lập không có ở đó.

Vết máu trên người anh còn nhiều hơn trước, có lẽ các nhân viên trong nhà ăn cũng đã bị xử lý hết rồi.

Hai người gặp nhau ở cổng lớn ký túc xá. Vừa đi, Quan Yếm vừa lấy mọi thứ ra cho anh xem. Anh nhận lấy bảng thông tin lật qua lật lại, ánh mắt dừng lại trên một cái tên lâu hơn một chút.

Cái tên đó là Thích Vọng Uyên. Quan Yếm liếc nhìn phía sau bảng biểu, phát hiện tất cả các ngày tháng đều chỉ chênh với mình một ngày.

Cô hỏi: “Đây là tên của anh à? Cũng độc đáo thật đấy.”

“Bình thường thôi, chỉ có nghĩa là “nhìn sâu vào vực thẳm” mà thôi.” Anh trả lại tờ tài liệu, để lại hai dấu tay máu rõ rệt trên đó.

Vừa nói chuyện, cả hai đã tiến vào tòa nhà ký túc xá. Quan Yếm nói: “Lát nữa chúng ta chia nhau ra tìm, anh để ý giúp tôi một người áo phông đen, quần bò, đầu cua, sống mũi rất cao...”

Thích Vọng Uyên: “Tìm người đó làm gì?”

Quan Yếm chỉ vào lá thư trong tay: “Tôi không chắc cảnh sát chìm này là một nhóm người khác hay là chỉ chúng ta. Người đó tôi từng thấy qua rồi, chắc chắn không phải người thường.”

“Không cần thiết.” Anh liếc nhìn hành lang ký túc xá, thần thái và giọng điệu đều toát lên vẻ khinh miệt trần trụi: “Nếu hắn đã bị thuốc mê hạ gục thì cũng chỉ là đồ bỏ đi. Bất kể thân phận là gì cũng chẳng giúp ích được gì cho nhiệm vụ.”

Quan Yếm: “...”

Quả không hổ là anh.

Dù sao thì những gì cần nói cũng đã nói, cô quay người đi về phía hành lang bên phải, bắt đầu tìm kiếm từng phòng một, Thích Vọng Uyên cũng đi về phía bên trái.

Vấn đề mấu chốt nhất là phải tìm được Bào Lập.

Nhưng họ hoàn toàn không biết gã đó rốt cuộc đang trốn ở đâu, hoặc có lẽ hắn ta vốn dĩ không hề trốn, mà đã sớm rời khỏi nơi này rồi...

Dựa vào bảng thông tin kia, có thể suy đoán rằng nơi Quan Yếm và những người khác đang ở chỉ là một phần của tổ chức này, thuộc về khu tập trung của những người mù sau khi được di chuyển.

Vậy thì khoảng thời gian sau khi họ được “thu nạp” và trước khi “thành công”, họ đã sống ở đâu?

Quan Yếm thậm chí còn nghĩ rằng, Bào Lập - kẻ trông có vẻ có địa vị cao nhất hiện tại có lẽ không phải là trùm cuối.

Nếu không tìm được hắn ta ở căn cứ này... thì phải chuẩn bị tinh thần cho việc hắn ta sẽ dẫn theo một đám tay chân quay trở lại.

Tìm hết cả tầng một, hoàn toàn không thấy bóng dáng Bào Lập đâu.

Quan Yếm từ phòng ký túc xá cuối cùng đi ra, thấy Thích Vọng Uyên đang đi lên tầng hai, bèn nhắc nhở: “Anh không định đi tắm rửa thay quần áo trước à? Lỡ Bào Lập đã rời khỏi đây đi tìm người rồi, đợi khi bọn họ quay lại thấy anh mình đầy máu, anh tiêu đời là cái chắc.”

Anh khựng lại một chút, gật đầu rồi quay người đi đến khu nhà tắm bên ngoài ký túc xá để lấy nước.