Người đàn ông khựng bước, quay đầu nhìn về phía Quan Yếm.
Cứ như bị thần chết liếc nhìn một cái vậy... Dù chưa đến ngày tận số của mình nhưng cảm giác này thật sự chẳng dễ chịu chút nào.
Quan Yếm lùi lại hai bước: “Tôi không thấy gì hết, ngài cứ tiếp tục, tôi đi ngay đây...”
Anh nhướng mày: “Đi đâu? Vào tìm manh mối đi, tôi xử lý bọn họ.”
Nghe anh nói vậy, cô cũng yên tâm hơn nhiều: Xem ra vẫn còn khả năng tư duy bình thường, không phải là một tên điên gặp ai cũng gϊếŧ.
Cô lập tức chạy về phía căn phòng đầu tiên. Thấy cô đã đi qua, anh liền đi thẳng đến căn phòng thứ tư rồi tung một cú đạp.
Người bên trong có vẻ đang dùng thân mình chặn cửa nên cú đạp này không thể phá tung cánh cửa ra được.
Cùng lúc đó, cửa phòng thứ năm ngay cạnh cũng mở ra, một người thò đầu ra ngoài nhìn, còn chưa kịp nói một lời nào đã bị ánh mắt của người đàn ông liếc sang dọa cho cứng đờ người, lập tức rụt đầu đóng cửa trong một nốt nhạc.
Lúc Quan Yếm bước vào căn phòng đầu tiên, tiếng đạp cửa “ầm ầm” bên ngoài vẫn đang tiếp diễn.
Cô vừa vào đã thấy ngay cái xác trên chiếc giường đơn, máu tươi đã nhuộm đỏ một mảng lớn ga giường, trông vô cùng kinh hãi.
Đến gần hơn cô mới nhận ra, người chết là Hồ Doanh.
Đồ đạc trong phòng rất đơn sơ, chỉ có những vật dụng cơ bản nhất. Nơi duy nhất có thể cất giữ đồ đạc là một chiếc bàn có ngăn kéo.
Lần lượt kéo ba ngăn kéo từ trên xuống dưới, Quan Yếm nhanh chóng tìm thấy một tập tài liệu trong suốt, bên trong có vài tờ giấy A4.
Đây là một bộ hồ sơ về những người mù.
Bao gồm tên tuổi, ngày thu nạp, ngày thành công và ngày chuyển đi.
Trong đó, khoảng thời gian giữa “ngày thu nạp” và “ngày thành công” cách nhau từ vài ngày đến hơn mười ngày, còn “ngày chuyển đi” thường là ngày hôm sau của “ngày thành công”.
Tuy ý nghĩa của hai ngày đầu có hơi khó hiểu nhưng khả năng cao là chỉ việc tẩy não thành công chăng?
Quan Yếm còn thấy tên của mình và Phó Tri trong bảng danh sách, còn về người đàn ông kia... nói mới nhớ, đến giờ cô vẫn chưa biết anh tên gì.
Cô gấp tài liệu lại cất đi, lục lọi thêm những nơi khác nhưng không tìm thấy manh mối nào nữa.
Những thứ thực sự có giá trị phần lớn chắc chắn đang ở chỗ Bào Lập.
Cô bước ra khỏi phòng, lúc này mới để ý thấy cửa phòng thứ hai và thứ ba cũng đã bị phá mở, chỉ là bên trong không có ai.
Người trong phòng thứ tư và thứ năm đều đã chết, người đàn ông kia đang ở trong phòng thứ sáu.
Quan Yếm đi vào từng phòng tìm kiếm một lượt nhưng mấy căn phòng này đều là nơi ở của đám tép riu, chẳng phát hiện được gì.
Phòng thứ sáu là của người đàn ông hói đầu mà cô từng gặp vài lần và vẫn không có manh mối.
Đợi cô tìm xong, người đàn ông đã phá mở hết tất cả các phòng và đang đứng bên ngoài nhíu mày chờ cô ra.
Cô vừa bước ra, anh liền nói: “Không tìm thấy Bào Lập. Căn phòng cuối cùng rất lộn xộn, hẳn là hắn ta đã sớm cầm đồ bỏ chạy rồi.”
...Quả nhiên trùm cuối không dễ bị giải quyết như vậy.
Quan Yếm suy nghĩ một lúc: “Tôi vẫn nên lục soát lại một lượt, biết đâu hắn ta đi vội quá lại làm rơi thứ gì đó thì sao? Tìm xong rồi chúng ta đi tìm người sau.”
Người đàn ông gật đầu: “Ừ, tôi đến nhà ăn tìm trước.”
“Khoan đã...” Quan Yếm gọi anh lại: “À, trong nhà xưởng còn ba người đang bất tỉnh đấy, anh xử lý họ luôn đi.”
Nghe xem, đây là cái phát ngôn kinh dị đẫm máu gì thế này?
Người đàn ông liếc cô một cái, quay người đi được vài bước mới nói: “Cô đã biết có người ở đó, tại sao không xử lý? Đồ nhát gan.”
Quan Yếm không còn gì để nói. So với anh, cô đúng là một kẻ nhát gan.
Nhưng mà... người gan dạ hơn anh trên đời này vốn dĩ cũng không nhiều đâu nhỉ?
Cô lắc đầu, gạt hình ảnh đầy máu me của người đàn ông ra khỏi tâm trí rồi quay người bước vào căn phòng mà anh đã nói.
Có thể thấy đồ đạc trong phòng này tốt hơn những phòng khác, ngay cả chăn đệm cũng sạch sẽ hơn, vừa nhìn đã biết thân phận của chủ nhân không tầm thường.
Bên cạnh giường còn có một chiếc tủ đầu giường, quả thật đã bị lục lọi, trong ngăn kéo chỉ còn lại vài món đồ lặt vặt bừa bộn.
Quan Yếm nhíu mày tìm kiếm một hồi mà không thu được gì, đang định chuyển sang chỗ khác thì cô để ý thấy một mẩu giấy nhỏ lòi ra từ khe hở dưới đáy tủ.