“Chắc chắn có kẻ đã nhìn lại được, lẻn vào lấy trộm thuốc trong rương của chúng ta rồi bỏ vào bữa sáng!” Người còn lại gằn giọng, âm u nói: “Nếu không phải chúng ta ngủ nướng thêm một lát, e là giờ cũng chung số phận rồi! Kẻ đó đánh thuốc mê tất cả mọi người, chắc chắn có mục đích gì đó... Đi, tìm anh Bào Lập!”
Nói rồi cả hai vội vã quay người chạy đi.
Quan Yếm lắng nghe tiếng bước chân đã chạy khuất sau góc nhà xưởng, chắc chắn rằng họ không thể thấy mình nữa mới từ từ mở mắt ra.
Ngay giây tiếp theo, một tiếng hét thảm thiết “A” vang lên từ bên ngoài.
Cùng lúc đó, một tiếng hét kinh hãi khác truyền đến: “Mày... mày làm gì thế? Đừng qua đây!”
Tiếng nói chưa dứt, lại một tiếng hét thất thanh nữa vang lên rồi tắt lịm.
Quan Yếm ngẩn người, đoán rằng phần lớn là do tên biếи ŧɦái không ghê tay khi gϊếŧ người kia làm.
Nhưng vì không chắc chắn, cô tạm thời chưa hành động.
Bên ngoài im ắng một lúc lâu, cô mới cầm lưỡi hái lên, từ từ bước ra ngoài xem xét.
Vừa nhìn, cô đã thấy một vũng máu đỏ tươi loang ra từ góc tường bên trái nhà xưởng.
Tim cô đập thình thịch hai tiếng. Đi qua đó, quả nhiên cô nhìn thấy hai cái xác.
Một cái xác nằm ngay ở góc tường, vết thương trên cổ vừa sâu vừa dài, gần như cắt đứt lìa cả cái đầu, hẳn là bị hung thủ nấp sẵn ở đây phục kích một đòn chí mạng.
Cái xác còn lại nằm ở vị trí lùi về phía sau một chút, có lẽ đã cố gắng bỏ chạy nhưng nhanh chóng bị đuổi kịp.
Trên người hắn có hai vết thương, một ở sau lưng và một vết nữa cũng ở trên cổ.
... Rốt cuộc đây là loại người gì cơ chứ, sao có thể ra tay gϊếŧ chết hai người đàn ông to lớn một cách nhanh gọn lẹ và tàn độc như vậy chỉ trong một khoảng thời gian ngắn?
Quan Yếm bất chợt cảm thấy sợ hãi, sau này tuyệt đối không được gọi anh là đồ biếи ŧɦái, đồ vô liêm sỉ trước mặt anh nữa.
Đang nghĩ ngợi, phía dãy nhà tạm lại vang lên một tiếng “RẦM” kinh thiên động địa.
Cô lập tức chạy về phía đó, từ xa đã thấy cánh cửa của căn phòng đầu tiên trong dãy nhà tạm đã bị ai đó đạp tung ra.
Kẻ đạp cửa chắc chắn đã vào trong, bên ngoài không có một ai.
Ngay sau đó, cửa phòng thứ tư đột nhiên mở ra, một người đàn ông tóc tai bù xù, mặt mày ngái ngủ thò nửa người ra ngoài hét lớn: “Ai đấy, không biết bọn này đêm qua đi tuần không được ngủ à? Sáng sớm tinh mơ đã làm cái trò thần kinh gì thế... Này, cô đứng ở đó làm gì vậy?”
Câu này là hét về phía Quan Yếm.
Cô hiện đang đứng cách dãy nhà tạm khoảng ba mươi mét, xung quanh trống trải, muốn trốn cũng chẳng có chỗ nào.
Nhưng tay cô vẫn đang cầm cây gậy dành cho người mù, vẫn có thể tiếp tục giả mù được.
Thế nhưng, chưa kịp để cô lên tiếng bịa chuyện, một người đã bước ra từ căn phòng đầu tiên có cánh cửa đang mở toang.
Anh còn cao hơn cả khung cửa của dãy nhà tạm, phải hơi cúi đầu mới đi qua được. Động tác cúi đầu khiến mái tóc rối của anh rũ xuống, che đi nửa trên khuôn mặt.
Khi anh bước hẳn ra ngoài và ngẩng đầu lên, khuôn mặt bê bết máu tươi của anh mới lộ ra hoàn toàn.
Máu chảy dọc theo gò má xuống cằm, mí mắt trái cũng dính một ít, càng làm cho biểu cảm vốn đã kỳ dị của anh trở nên ghê rợn đến tột cùng.
Và trong hai bàn tay buông thõng bên hông, mỗi tay đều cầm một chiếc lưỡi hái đang nhỏ máu.
Gương mặt anh tràn ngập vẻ phấn khích và tận hưởng, như thể anh đang làm một việc vô cùng vui sướиɠ.
Giữa ban ngày ban mặt, mặt trời vẫn đang tỏa nắng ấm áp, vậy mà cánh tay Quan Yếm lại nổi lên một lớp da gà gai góc.
Giây phút này, cô bỗng nhiên hiểu ra một điều: Anh là một kẻ diễn kịch rất giỏi, những lúc anh tỏ ra bình thường thực chất đều là ngụy trang. Chỉ có tất cả những cảm xúc bộc lộ ra vào chính thời khắc này mới là con người thật của anh.
Cái gì mà gã đàn ông vô liêm sỉ chó chết đều là giả dối, bản chất của anh vẫn là một tên cuồng sát biếи ŧɦái khát máu.
So với sự chấn động của Quan Yếm, người đàn ông đang đứng ở cửa phòng kia lại sợ hãi tột độ.
Môi gã run lên không kiểm soát, hai mắt trợn trừng, chỉ tay vào người đàn ông kia “Mày... mày” mấy lần mà không thốt nên lời.
Thấy đối gã cầm lưỡi hái tiến về phía mình, hắn cuối cùng cũng phản ứng lại, nhanh như chớp lùi vào trong, đóng sầm cửa lại một tiếng “RẦM”.