Thế giới 1 - Chương 20: Xã hội không tưởng

Người đàn ông “ừm” một tiếng, nói: “Tôi biết rồi. Vậy đêm nay đến đây thôi, giải tán đi.”

Dứt lời, Quan Yếm liền túm lấy áo anh: “Đi đâu mà đi, đến lượt anh sửa lại cái khóa rồi chứ?”

“Được thôi.” ... Phản ứng cũng nhanh đấy, không chuồn mất được.

Quan Yếm nghe tiếng anh ngồi xuống mò mẫm cái khóa, bèn không ở lại thêm nữa mà rời khỏi nhà xưởng trước.

Cô mang lưỡi liềm về cất lại trong nhà kho. Lúc đi ra, cô phát hiện cách đó khá xa có ánh đèn pin quét qua quét lại, chắc là đám người đi tuần tra.

Có lẽ bọn họ sẽ đến từng phòng ký túc xá để kiểm tra, cô không dám nán lại lâu, vội vàng chạy về tòa nhà ký túc.

Bây giờ tuy đã biết kế hoạch kiểm tra người mù của họ nhưng làm thế nào để thuận lợi vượt qua đây?

Quan Yếm nhanh chóng nghĩ ra cách.

Cô đi đến bên cửa sổ, chỉ ló một mắt nhìn về phía đối diện. Không lâu sau, cô thấy mấy người kia từ trong đi ra tiến thẳng về phía tòa nhà ký túc xá.

Đợi một lúc, cô lên giường nằm xuống giả vờ ngủ.

Nằm đến mức sắp ngủ thật thì bọn họ mới lên đến tầng ba.

Chẳng bao lâu, một tiếng “két” khẽ vang lên, có người đẩy cửa vào, theo sau là vài luồng đèn pin quét qua.

“Phòng này chỉ có một người ở thôi à?” Giọng nói không hề cố ý hạ thấp.

“Hình như vậy. Người này ở chung với con nhỏ kia đấy.”

“Nhỏ nào... À, là con bé mới đến ngày đầu tiên, sau buổi cầu nguyện không tìm được đường về ký túc xá, chạy lung tung rồi nghe lỏm được anh Bào Lập nói chuyện đúng không?”

“Đúng rồi đấy, chậc, nói ra cũng tội, ngày đầu tiên đã gặp phải chuyện đó. Nhưng mà nói thật nhé, không ngờ nó còn là gái tân, chơi đã thật!”

Trong lúc nói chuyện, đám người đã đi sang phòng kế tiếp.

Quan Yếm từ từ mở mắt, lòng nặng trĩu như đeo đá.

Hóa ra Phó Tri chết như vậy.

Dù biết cô ấy chỉ là một NPC, Quan Yếm vẫn không khỏi cảm thấy có chút áy náy. Nếu đêm đó cô rủ cô ấy đi cùng thì đã không xảy ra những chuyện này.

Dòng suy nghĩ của cô chợt khựng lại, rồi cô lại nghĩ: Phì, rõ ràng là lỗi của đám người kia, tại sao mình phải tự vấn bản thân?

Cô nhẹ nhàng ngồi dậy, dựa vào tường lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Đợi khoảng mười phút, cô nghe thấy đám người kiểm tra xong tầng bốn đã nhanh chóng xuống lầu, chuẩn bị về ngủ.

Sau đó cô lại ra cửa sổ, nhìn họ đi về phía dãy nhà tạm bên cạnh nhà xưởng rồi mới lén lút ra khỏi ký túc xá, men theo bóng râm của các tòa nhà.

Tầng hai có mấy người ở, lúc nãy đám người kia đi tuần tra hoàn toàn không lên đó.

Quan Yếm đương nhiên cũng sẽ không lên, cô chỉ lén lút đột nhập vào tầng một, lợi dụng ánh trăng hắt vào qua cửa sổ, rón rén đi về phía nhà bếp.

Dưới ánh sáng mờ ảo, những thi thể treo lơ lửng trong sảnh lớn trông hệt như những tảng lạp xưởng dài.

Quan Yếm đi đến trước cửa kính nhà bếp nhưng phát hiện không thể mở được. Trên cửa không chỉ có khóa, mà còn là loại khóa chống trộm khó nhằn.

Cô suy nghĩ một lúc, rồi quay sang nhìn dãy cửa sổ lấy đồ ăn.

Nơi này hơi giống kiểu ở trường học, nửa trên cửa sổ là kính, nửa dưới để trống, chiều rộng khoảng sáu mươi centimet, chiều cao cũng được bốn mươi centimet.

... Thế thì cái khóa cửa đó rốt cuộc có tác dụng gì chứ?

Quan Yếm trèo lên, dễ dàng chui vào bên trong nhà bếp qua ô cửa sổ.

Bữa sáng hôm nay chỉ có cháo loãng và màn thầu, Phó Tri giả cũng ăn cùng, chứng tỏ bữa sáng không có vấn đề gì, đám người Bào Lập không nấu riêng.

Nếu vậy thì...

Cô đi đến xem tủ lạnh trước, bất ngờ nhìn thấy một cái đầu người và hai cái đùi, bên dưới thì có một ít thịt heo bình thường.

Sau đó cô tìm kiếm một vòng, nhanh chóng phát hiện nhiều khối bột lớn được đậy lại để ủ men.

Quan Yếm lôi gói thuốc bột trong túi ra, pha thêm một chút nước rồi lần lượt nhào vào từng khối bột.

Khoảng hai mươi phút sau, lại có một người nữa lặng lẽ đến nhà ăn.

Quan Yếm đã sớm thấy có người đến nên trốn ngay xuống dưới gầm bàn. Đợi người kia trèo qua cửa sổ vào trong, cô mới phát hiện lại là người đàn ông kia.

Anh nhìn thấy cô, nhướng mày: “Trùng hợp thật.”

Cô cười khẩy: “Oan gia ngõ hẹp.”

Thế là từ một người hạ độc biến thành hai đồng phạm cùng nhau ra tay.

Gói thuốc bột của người đàn ông còn nhiều hơn của Quan Yếm một chút. Sau khi xử lý xong tất cả các khối bột vẫn còn thừa khá nhiều.