Thế giới 1 - Chương 2: Xã hội không tưởng

Quan Yếm kinh ngạc nhướng mày, lúc này cô mới biết đây đã không còn là chuyện mà khoa học có thể giải thích được nữa.

Hai phút ngắn ngủi trôi qua rất nhanh trong dòng suy nghĩ phức tạp của cô.

Sau đó, trước mắt cô hoa lên, cảnh vật xung quanh nhanh chóng biến đổi.

Đây là một phòng ký túc xá sáu người vô cùng bừa bộn. Mỗi chiếc giường đều chất đống chăn màn và quần áo lộn xộn, dưới sàn đầy rác rưởi và những vệt màu đỏ sẫm.

Không khí thoang thoảng một mùi hôi nồng nặc khó ngửi, Quan Yếm đang ngồi ở giường dưới phía bên phải gần cửa ra vào, cô không khỏi nhíu mày.

Đây là một sự kiện kỳ dị vượt xa mọi nhận thức giáo dục trong suốt hai mươi ba năm qua của cô nhưng ý nghĩ đầu tiên trong đầu cô lại là: Xong rồi, phen này phải tạm ngưng đăng truyện rồi... cô là một tác giả truyện mạng.

Lúc này, một tràng tiếng bước chân chậm rãi hòa cùng tiếng gõ “cộc cộc” từ ngoài cửa truyền vào, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Dù vẫn còn kinh ngạc trước mọi chuyện đang xảy ra nhưng Quan Yếm nhanh chóng nhớ lại gợi ý nhiệm vụ, lập tức khiến ánh mắt mình mất đi tiêu cự, cố gắng giả làm người mù.

Cửa mở ra, đó là một người đàn ông và một người phụ nữ, mỗi người đều chống một cây gậy dò đường của người mù từ từ bước vào.

Đều không nhìn thấy sao? Vậy thì cô không cần giả mù nữa.

Nghĩ vậy, Quan Yếm ngẩng đầu lên quan sát hai người nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt rơi trên khuôn mặt người đàn ông, cô lại bất ngờ chạm phải ánh mắt của hắn ta.

Ánh mắt đó sắc lẹm và u ám, ẩn chứa ác ý sâu đậm, đây tuyệt đối không phải là ánh mắt của một người mù!

Hắn ta nhìn thấy được, chắc chắn là nhìn thấy được!

Trong thoáng chốc, đôi mắt người đàn ông khẽ nheo lại nhìn Quan Yếm dò xét. Rõ ràng biểu cảm độc địa, nham hiểm nhưng lại dùng giọng điệu vô cùng ôn hòa để hỏi: “Tiểu Quan, em có ở đó không?”

Quan Yếm không lập tức thu lại ánh mắt mà vẫn nhìn thẳng vào hắn ta, đáp lại một tiếng: “Tất nhiên là có rồi, mắt không nhìn thấy, có ai lại muốn ra ngoài chứ?”

Người đàn ông lại nhìn cô thêm vài giây nữa rồi mới bật cười: “Tốt lắm, tôi đã sắp xếp cho em một người bạn cùng phòng mới, sau này sẽ có người trò chuyện giải khuây với em rồi, hai người phải hòa thuận với nhau nhé.”

Hắn ta nói xong, đôi mắt trống rỗng vô hồn của người phụ nữ kia nhìn qua nhưng điểm rơi của ánh nhìn lại lệch sang khoảng không bên cạnh: “Chào bạn, mình tên Phó Tri.”

Nghe vậy, Quan Yếm cũng nghiêng đầu, cố tình để mình nhìn vào khoảng không bên trái đầu của Phó Tri, cười nói: “Mình là Quan Yếm, chào mừng bạn nhé.”

Người đàn ông gõ cây gậy dò đường một cái: “Vậy tôi đi trước đây, Tiểu Quan à, lát nữa đến giờ cơm trưa em dẫn cô ấy đi nhé, nơi này rộng lắm, dễ lạc đường đó.”

“Được.” Quan Yếm cũng không biết phải đi đâu ăn cơm nhưng cô đâu có mù thật, chỉ cần đi theo những người khác là được.

Người đàn ông nghe cô đồng ý liền xoay người đi ra cửa.

Quan Yếm vừa thở phào một hơi thì phát hiện hắn ta đã dừng lại ở cửa, đóng sầm cửa lại một tiếng “bốp”.

Sau đó, hắn ta nhẹ nhàng xoay người lặng lẽ dựa vào mép cửa.

... Vẫn còn nghi ngờ cô sao? Hay là kẻ này có sở thích nhìn trộm?

Quan Yếm không nhìn biểu cảm của hắn ta nhưng cô có thể tưởng tượng được lúc này ánh mắt của hắn ta chắc chắn đang dán chặt vào hai người họ.

Cô thản nhiên lên tiếng: “Phó Tri, cậu ngủ ở giường dưới đối diện mình nhé, giường tầng trên không tiện cho chúng ta lắm... Để mình giúp cậu dọn dẹp.”

Nói rồi cô đứng dậy lần mò đi về phía đối diện.

Phó Tri là người mù thật, hai người một thật một giả cùng nhau dọn dẹp trong sự lóng ngóng.

Hoàn cảnh ở đây thực sự quá bẩn thỉu và lộn xộn, Quan Yếm thậm chí còn mò ra một con gián sống to tướng từ trong chiếc chăn đã cứng đờ.

Cô không sợ thứ này nhưng đầu óc chợt lóe lên một ý, cô cố tình hét toáng lên rồi quay người ném con gián về phía cửa.

Bề ngoài trông cô như thể đang vô cùng hoảng sợ.

Con gián vẽ một đường parabol trên không trung, rơi chính xác lên người người đàn ông.

Sự việc xảy ra quá nhanh, hắn ta căn bản không nhìn rõ Quan Yếm đã ném thứ gì qua, chỉ nghe thấy tiếng hét kinh hãi của cô, thế là theo phản xạ lùi về sau, cơ thể va vào cánh cửa sau lưng một tiếng “bịch”.