Lúc này, chủ nhân của mấy luồng đèn pin đã tiến vào trong nhà xưởng. Từng vệt sáng lia vào trong nhưng vì nhà xưởng quá rộng, ánh sáng không đủ để chiếu xa tới vậy nên hai người mới có đủ thời gian để ẩn nấp.
Quan Yếm nấp sau chiếc thùng gỗ bên trái, ngồi im như thóc, tay vẫn nắm chặt lấy áo người đàn ông.
Gã kia cũng ngồi bất động sau chiếc thùng gỗ bên cạnh. Dù hai người ở rất gần nhau nhưng lại chẳng hề nghe thấy tiếng thở của đối phương.
Trong bóng tối tĩnh lặng, chỉ có tiếng bước chân hỗn loạn đang ngày một gần hơn.
Một lúc sau, tiếng bước chân dừng lại ở vị trí cách đó khoảng hơn hai mươi mét. Một luồng sáng rọi vào trước tiên, quét từ trái sang phải, lướt qua toàn bộ khu vực gần bục giảng.
Liên tiếp sau đó, khoảng năm luồng sáng khác chiếu qua chiếu lại một cách hỗn loạn.
Ánh sáng lọt qua khe hở giữa hai chiếc thùng gỗ, chiếu lên cánh tay đang áp sát vào nhau của hai người rồi nhanh chóng lướt qua.
Khe hở không lớn, với khoảng cách hiện tại, bọn họ chắc chắn không thể thấy có người nấp phía sau.
Quan Yếm nghĩ ngợi một lát, rồi rón rén ghé đầu nhìn ra ngoài qua khe hở.
“Được rồi, đi thôi.” Một người bên ngoài ngáp dài nói: “Tôi nói thật nhé, cái lão họ Bao đúng là lắm chuyện, nửa đêm nửa hôm bắt chúng ta đi tuần tra...”
“Chẳng phải vì chưa bắt được tên sát nhân liên hoàn đó sao? Lỡ hắn ra tay gϊếŧ người lúc nửa đêm thì sao?” Một người khác nói: “Chịu khó đêm nay thôi, mai bắt được người là ổn cả.”
“Vấn đề là có thật sự bắt được không?”
“Hê... Yên tâm đi, cách này chắc chắn không thể sai vào đâu được.”
Gã đàn ông đi đầu cười đầy ẩn ý, tâm trạng có vẻ khá tốt, vừa nói vừa huơ đèn pin mấy cái.
“Xì, đừng có nói chắc như bắp thế, lỡ như không tóm được thì...”
Khi đám người đó đi xa dần, những lời còn lại cũng không nghe rõ nữa.
Cách gì mà hay vậy?
Nhà xưởng lại chìm vào bóng tối đặc quánh. Quan Yếm nhíu mày suy nghĩ vài giây, lòng bỗng trĩu nặng.
Lại là cách đó... Đây đúng là một phương pháp hữu hiệu không sai vào đâu được.
“Còn chưa buông ra à?” Giọng nói của người đàn ông vang lên bên tai.
Cô hoàn hồn, vội buông tay rồi đứng dậy đi về phía mấy cái rương gỗ.
Vừa rồi cô túm lấy anh là vì sợ không có cơ hội tiếp cận cái rương nữa nhưng bây giờ cơ hội đã đến, đương nhiên cô ưu tiên tự mình kiểm tra.
Dù sao thì anh cũng đã sờ qua rồi, xem ra bên trong không có bẫy hay thứ gì ghê tởm.
Quan Yếm tìm thấy chiếc rương gỗ rồi từ từ mở ra, đưa tay vào trong tỉ mỉ lục lọi.
Đúng lúc tay cô chạm vào một chiếc cưa máy thì nghe thấy người đàn ông hỏi từ phía sau: “Cô biết cách của bọn họ rồi à?”
Quan Yếm khựng lại, dịch người sang một chút, sờ thấy một túi lớn đựng trong bao ni lông, cảm giác khá giống bột mì.
Cô lập tức nghĩ ra đây hẳn là thuốc mê dùng để pha vào “nước thánh”.
Cô tìm miệng túi, vốc một nắm lớn nhét vào túi quần mình, đồng thời trả lời câu hỏi của anh: “Cũng đoán được sơ sơ rồi.”
Trong bóng tối, anh ho khẽ một tiếng rồi hỏi: “Là gì?”
Quan Yếm nhướng mày, bật cười: “Anh không biết à?”
“Không biết.”
Hề hề.
Cô vuốt lại cái bao ni lông, phát ra một tiếng hừ lạnh đầy kiêu ngạo: “Đúng là ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây mà.”
Đối phương im lặng một lúc rồi nói: “Tôi sai rồi, lần sau không chơi xỏ cô nữa.”
Quan Yếm tiếp tục hừ lạnh: “Gọi một tiếng chị Quan nghe xem nào?”
Anh cười khẽ một tiếng, giữa không gian tối mịt, giọng điệu nghe có vẻ tàn nhẫn và lạnh lẽo: “Ngày mai nếu tôi bị bắt, tôi sẽ khai cô ra.”
“...” Quan Yếm nghiến chặt răng hàm, một lúc lâu sau mới nặn ra được một câu: “Sao anh có thể vô liêm sỉ đến thế?”
Anh đáp: “Cuộc sống ép buộc thôi.”
Quan Yếm đảo mắt một cái, tiếc là người ta không nhìn thấy.
Nhưng những thông tin liên quan đến tính mạng thế này, dù anh không uy hϊếp, cô cũng không thể giữ làm của riêng được.
Dù gì đây cũng là một người sống thực sự chứ không phải đám NPC kia.
Cô thở dài, cam chịu nói: “Lúc nãy gã kia vừa nói vừa huơ đèn pin mấy cái. Tôi đoán ngày mai bọn họ sẽ kiểm tra lần lượt tất cả người mù, dùng ánh sáng mạnh chiếu thẳng vào mắt. Ai giả mù cũng không thể thoát được.”
Dù có ngụy trang giỏi đến đâu, mắt cũng không thể không có phản ứng gì dưới ánh sáng mạnh.