Thế giới 1 - Chương 16: Xã hội không tưởng

Lúc này, ả Phó Tri giả mạo vẫn chưa nhận ra mình sắp phải đối mặt với điều gì.

Cô ta sững người, rồi viện cớ: “Tiểu Quan, mình đột nhiên đau bụng quá, đi vệ sinh một lát... Cậu đừng đợi mình nhé.”

Quan Yếm tỏ vẻ quan tâm: “Trời ạ, sao lại đột nhiên đau bụng thế? Cậu mau đi nhanh đi! Lát nữa nếu vẫn chưa đỡ thì nhớ đi tìm anh Bào Lập lấy chút thuốc nhé!”

Rồi cô trơ mắt nhìn đối phương bước nhanh ra ngoài cùng Bào Lập.

Cô nhướng mày, khẽ thở dài: Chuyến này đi là không bao giờ trở lại được nữa rồi. Tạm biệt nhé, bạn của tôi.

Cho đến khi tất cả người mù ăn tối xong, lần lượt đến nhà xưởng tham gia đại hội cầu nguyện, Quan Yếm cũng không thấy bóng dáng ả “Phó Tri” đâu.

Cuối cùng cũng thoát khỏi cái máy giám sát di động này... Vậy thì tối nay có thể tự do hành động rồi.

Chỉ cần đợi mọi người uống xong “nước thánh”, trong tòa nhà ký túc xá sẽ chẳng còn mấy người tỉnh táo. Cô có thể lén lút lẻn vào khu nhà xưởng này để tìm manh mối.

Bây giờ có ba vấn đề cần phải giải quyết.

Nhiều người mù như vậy từ đâu ra? Mục đích của việc hiến tế là gì? Và phương thức hiến tế của họ là gì?

Chỉ cần tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi này, chắc chắn có thể thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ sinh tồn.

Buổi lễ cầu nguyện tối nay có chút ngoài dự liệu.

Quan Yếm vừa bước vào nhà xưởng đã thấy trên bục giảng đặt sẵn một thùng nước lớn, bên trên còn đậy cả nắp.

Đợi phần lớn mọi người đã ngồi vào chỗ, Hồ Doanh lại dìu Bào Lập, người đang chống cây gậy của người mù bước lên sân khấu.

Dù có người dìu, Bào Lập vẫn đi rất chậm, cây gậy dò đường cũng theo thói quen gõ xuống mặt đất phía trước.

Trông thấy cảnh này, Quan Yếm thoáng bối rối nhưng rồi bừng tỉnh ngộ - có lẽ họ lo rằng những việc mà “Phó Tri” làm ban chiều đã khiến một số người mù sáng mắt trở lại nên mới bắt đầu diễn kịch.

Nhưng nếu không có ai hồi phục thị lực, vậy Bào Lập đang diễn cho ai xem chứ?

Lẽ nào quá trình hồi phục thị lực có độ trễ, phải mất vài tiếng sau mới thành công?

Ngay lúc Quan Yếm đang suy tư, Hồ Doanh trên sân khấu đã bắt đầu phát biểu. Ông ta mở nắp thùng nước, lặp lại y nguyên những lời cầu nguyện tối qua.

Quy trình sau đó cũng giống hệt đêm trước, tất cả mọi người lần lượt lên nhận “nước thánh” để uống.

Và rồi, khi hàng người mới đi được một nửa, đột nhiên có người hét lên: “Trời ơi, tôi nhìn thấy rồi! Tôi nhìn thấy rồi!”

Tiếng hét vừa dứt, cả nhà xưởng lập tức sôi sục.

Sắc mặt Bào Lập và đám người của hắn ta biến sắc trong giây lát, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với những người mù đang kích động và phấn khích.

Nhưng chúng nhanh chóng thu lại vẻ mặt đó, đặc biệt là Bào Lập. Hắn ta lập tức đổi sang vẻ tươi cười, dò dẫm tìm đường đến bên người kia, lớn tiếng nói: “Thật không? Ông là lão Lưu phải không, ông nhìn lại được từ khi nào thế?”

Người đàn ông được gọi là lão Lưu đang vui sướиɠ như điên mà ngắm nhìn mọi thứ xung quanh.

Thực ra không cần trả lời, chỉ cần nhìn biểu hiện của ông lúc này là biết chắc chắn thị lực chỉ vừa mới hồi phục.

Đúng là phí công, màn kịch ban nãy của Bào Lập coi như diễn vô ích rồi.

Hồ Doanh nở một nụ cười phấn khích, cầm micro hét lớn: “Đây quả là một tin mừng trời ban! Lão Lưu là người thứ năm ở đây hồi phục thị lực! Thánh giáo chủ quả nhiên vẫn luôn thương xót mọi người! Mau lên uống nước thánh đi, chẳng bao lâu nữa mọi người đều sẽ nhìn thấy thôi!”

Nhờ có dàn âm thanh, câu nói này đã át đi hết mọi tiếng bàn tán ồn ào của những người khác.

Những người mù cuối cùng cũng yên lặng lại, ai nấy đều càng thêm nóng lòng lên nhận nước thánh và uống ngay tại chỗ.

Khi hàng người tiến lên, Quan Yếm nhìn thấy người đàn ông kia.

Anh mặt không biểu cảm nhận một cốc nước thong thả bưng đi, rồi ngang nhiên đổ thẳng vào thùng đựng cốc bẩn.

Sự chú ý của Bào Lập và đồng bọn đều đã bị lão Lưu, người vừa sáng mắt thu hút hết cả, thành ra không một ai để ý đến hành động của anh.

Quan Yếm thầm nghĩ gã này cũng to gan thật, chỉ cần một người trong số chúng ngoảnh lại liếc một cái là anh bại lộ ngay.

Cô không lỗ mãng như vậy, vẫn lặng lẽ đổ nước xuống dưới gầm ghế.

Hôm nay những người mù đều không về, họ muốn ở lại nói chuyện thêm với lão Lưu nhưng Bào Lập cầm micro lên đuổi người, họ đành phải rời đi.