Bào Lập bật cười: “Chắc chắn là em nhầm lẫn giữa mơ và thực rồi. Chắc là chuyện có người chết buổi sáng đã dọa em sợ quá nên mới gặp ác mộng như vậy phải không?”
Nghe hắn ta nói vậy, Quan Yếm mới muộn màng nhận ra không phải gã đàn ông kia đã gϊếŧ một người trên cầu thang sao, tại sao lại không có chút động tĩnh nào?
Cô cúi mắt, tay đặt lên ngực nói: “Vậy... vậy chắc là thế ạ? Xin lỗi mọi người, tôi không cố ý dọa mọi người đâu, tôi thật sự tưởng mình vừa sờ phải đầu người...”
“Không sao, em là con gái, nhát gan một chút cũng là chuyện dễ hiểu mà.” Bào Lập an ủi vài câu rồi ra hiệu cho mọi người giải tán.
Quan Yếm lén liếc về phía cầu thang tầng bốn, phát hiện vết máu trên bậc thang đã được lau dọn sạch sẽ, thi thể cũng đã biến mất từ lâu.
Vậy thì hẳn là đám người của Bào Lập đã nhìn thấy thi thể đầu tiên. Để tránh gây hoang mang, chúng đã trực tiếp xử lý mà không cho những người mù biết.
Một lát sau đã đến giờ cơm trưa, vẫn là hai món mặn hai món chay. Quan Yếm vẫn chỉ gọi món chay.
Còn “Phó Tri” thì lại khác.
Dù lúc xếp hàng lấy cơm hai người đứng cạnh nhau nhưng khi Quan Yếm vừa gọi món xong, người trong quầy đã nhìn cô ta một cái, rồi lén cúi xuống bưng ra một đĩa thức ăn từ bên dưới.
Hai người ngồi đối diện nhau. Quan Yếm nhai món khổ qua xào vừa đắng vừa khó nuốt, mắt nhìn đĩa gà cay chính hiệu trong khay của đối phương, thèm đến mức nước mắt chực trào ra từ khóe miệng.
Cô mím môi, bắt đầu suy tính chuyện nghiêm túc - không thể để người này ở bên cạnh mình thêm nữa.
Có ả “Phó Tri” ở đây, cô hoàn toàn không có cách nào rảnh tay đi điều tra bất cứ chuyện gì.
Làm sao để tống khứ cô ta đi đây? Răng Quan Yếm cắn vào chiếc thìa, phát ra một tiếng “cạch” nhẹ.
Cô cúi đầu vén tóc, một ý tưởng dần hình thành.
Sau bữa cơm lại là giờ lao động. Hôm qua đã nhổ cỏ rồi, hôm nay mọi người đều dọn chuồng gà, chuồng heo, tưới nước, bón phân.
Quan Yếm cố tình đi thật chậm. Thấy ả “Phó Tri” lấy dụng cụ tưới nước, cô bèn cố ý chọn cái xẻng để đi dọn chuồng gà.
Nhờ vậy, cuối cùng cô cũng tạm thời thoát khỏi sự giám sát của đối phương.
Dù sao thì trước đó chúng đã dùng cách kia mà vẫn không thử ra được vấn đề của cô, ả “Phó Tri” đã nới lỏng cảnh giác. Hơn nữa, chuồng gà chuồng heo toàn là thứ dơ bẩn, người bình thường ai lại ưu tiên chọn việc này chứ?
Quan Yếm trà trộn vào đám đông, lén lút tiếp cận một người đang cắm cúi xúc phân.
Cô vừa xúc bên cạnh anh ta vừa cúi đầu, dùng giọng cực nhỏ nói thật nhanh: “Tôi tên Phó Tri, anh đừng lên tiếng, cứ nghe tôi nói. Mọi thứ ở nơi này đều là giả dối, mấy kẻ lãnh đạo và người trong nhà ăn không phải người mù, đồ các người ăn toàn là thịt người, thứ nước thánh gọi là tinh khiết thực ra có trộn cả nước bọt và nướ© ŧıểυ của Bào Lập...”
Một đoạn văn, ngoại trừ câu “Tôi tên Phó Tri”, những câu còn lại đều được nói cực nhanh.
Người nghe xong nhất thời không kịp phản ứng, trong đầu chỉ còn văng vẳng câu duy nhất nghe rõ nhất: “Tôi tên Phó Tri”.
Quan Yếm nói xong liền đứng dậy bỏ đi, làm việc chăm chỉ một lúc lâu rồi mới tìm người tiếp theo, tốn chưa đến mười giây nói xong lại bắt đầu chuyên tâm làm việc.
Trong chuồng vốn đã tối, cộng thêm thời gian cô bỏ ra rất ít, lại còn cúi đầu nên dù mấy kẻ đứng từ xa giám sát cũng khó mà nhìn ra cô đã làm gì.
Cứ như vậy lặp đi lặp lại bốn lần, trong đám đông đã bắt đầu xuất hiện sự xáo trộn rõ rệt.
Quan Yếm bèn dừng lại, ngoan ngoãn làm việc của mình.
Nửa ngày nhanh chóng trôi qua, Bào Lập đến đây thông báo mọi người đi ăn tối.
Tất cả mọi người đặt dụng cụ về chỗ cũ, xếp hàng rửa tay ở bồn nước, sau đó lần lượt tiến về nhà ăn.
Quan Yếm không hề dừng lại, đi thẳng cùng dòng người.
Đến khi cô bưng khay cơm ngồi xuống, mới nghe thấy ả “Phó Tri” giả vờ gọi cô từ phía không xa. Cô vội vàng vẫy tay gọi cô ta lại ngồi cùng.
Tuy nhiên, bữa cơm còn chưa ăn xong, Bào Lập đã xuất hiện ở cửa lớn nhà ăn.
Hắn ta sải bước đi vào với vẻ mặt âm trầm, sau khi nhìn quanh bốn phía liền đi thẳng về phía ả “Phó Tri”. Hắn ta không lên tiếng, chỉ ra hiệu bằng tay bảo cô ta đi ra ngoài với hắn ta.