Ông ta nói xong liền vỗ tay, còn Bào Lập và những người khác thì mặt mày sa sầm khiêng cái xác từ từ rời đi.
Quan Yếm âm thầm thở phào nhẹ nhõm, xoay người chống gậy dò đường từng bước trở về phòng.
Sau khi về phòng, cô lập tức bắt đầu cân nhắc hành động tiếp theo.
Dựa vào những manh mối hiện có, có thể xác định nhiệm vụ “sống sót một tuần” không thể chỉ dựa vào việc giả mù là qua được - vào ngày cuối cùng của tuần này, tất cả người mù sẽ bị gϊếŧ, cô phải tìm hiểu rõ ràng cái gọi là hiến tế rốt cuộc là gì trước thời hạn đó.
Với một “người mù” luôn sống dưới mắt người khác, chuyện này không hề dễ dàng.
“Cô Quan à, chúng ta ra nhà ăn đi?” Phó Tri giả thò đầu vào từ ngoài cửa gọi.
Lúc này, cô ta không giả mù, đôi mắt sáng long lanh nhìn Quan Yếm.
Quan Yếm nói được, đưa tay ra mò cây gậy dò đường nhưng cố tình mò hụt, một lúc sau mới cầm lên được rồi đi theo anh ta về phía căng tin.
Nhân viên ở quầy nhà ăn không phải người mù nhưng Quan Yếm không thấy họ ở những nơi khác, có lẽ những người này đều sống trên tầng hai của nhà ăn và không tham gia các hoạt động khác.
Bữa sáng là cháo loãng và bánh bao, sau khi chứng kiến “nước thánh” tối qua, Quan Yếm thực sự không muốn ăn những thứ này. Nhưng còn phải ở lại đây mấy ngày, không thể cứ nhịn đói mãi, đành phải cố mà nuốt.
Đang ăn, “Phó Tri” đột nhiên hạ giọng hỏi cô: “Này, cậu có cảm thấy trong căng tin có mùi gì lạ không?”
Quan Yếm nhướn mày: “Hửm? Đâu có?”
“Giống như mùi thịt thối rữa... tỏa ra từ trên đầu chúng ta.” Cô ta vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào mắt Quan Yếm: “Mình nghi ngờ trên này có treo thứ gì đó, không lẽ là người chết đấy chứ?”
Quan Yếm bật cười: “Phó Tri, trí tưởng tượng của cậu phong phú thật đấy. Tuy chúng ta không nhìn thấy nhưng Giám mục thấy được mà, nếu thật sự có thứ đó, ông ấy chắc chắn đã nói cho chúng ta từ lâu rồi. Đừng tự dọa mình nữa, nghe cậu nói xong, mình ăn cơm không nổi luôn đây này.”
Đối phương nghe vậy cũng cười một tiếng rồi không nói gì thêm.
Quan Yếm cúi đầu húp cháo, đôi mắt cụp xuống khẽ trầm tư.
Phó Tri chắc chắn đã biết được điều gì đó và đám người kia nghi ngờ cô ấy đã nói cho mình nên mới cử Phó Tri giả này đến để thăm dò.
Hôm qua lúc Phó Tri mới tới ký túc xá, Bào Lập còn dặn Quan Yếm đưa cô ấy đến nhà ăn, có thể thấy trước hôm qua cô ấy không hề ở đây.
Mà cả ngày hôm đó hai người gần như không tách rời, vậy thì sau khi buổi lễ cầu nguyện kết thúc, rốt cuộc cô ấy đã biết được chuyện gì?
Hay là tối nay mình cũng ở lại muộn một chút, biết đâu sẽ phát hiện ra điều gì đó.
Nửa buổi sáng, những người mù dường như không phải làm việc, sau bữa ăn họ đi dạo, trò chuyện trên quảng trường, trông ai cũng rất thoải mái, vui vẻ.
Quan Yếm ngủ chưa đủ giấc, ăn xong liền đi thẳng về ký túc xá, vừa vào cửa lớn tầng một đã thấy nhóm của Bào Lập đang lục soát từng phòng một.
Phó Tri giả vốn định cùng cô về phòng thấy vậy liền dừng lại, tìm một cái cớ: “Tiểu Quan, mình không về nữa đâu, cứ nghĩ đến chuyện có người chết trong tòa nhà này là thấy rờn rợn, mình ra ngoài đi dạo một lát đây.”
Quan Yếm đương nhiên mừng vì cô ta không đi theo, lập tức gật đầu: “Được, vậy cậu cẩn thận nhé, hung thủ vẫn chưa bị bắt đâu.”
Hai người cứ thế tách ra, không cần nghĩ cũng biết đối phương chắc chắn sẽ nhân cơ hội này để nói gì đó với đám người Bào Lập.
Quan Yếm cảm thấy mình hẳn là chưa để lộ sơ hở nào nên rất yên tâm lên tầng ba.
Rồi cô nghe thấy tiếng sột soạt khe khẽ từ cầu thang dẫn lên tầng bốn.
Bước chân cô khựng lại, định giả vờ như không nhận ra gì mà đi thẳng nhưng đầu mới chỉ hơi ngẩng lên một chút, ánh mắt đã lướt qua một vũng máu đỏ tươi.
Trên những bậc thang tầng tầng lớp lớp, tụ lại một lượng máu tươi còn nhiều hơn trước.
Cổ Quan Yếm cứng đờ, không dám ngẩng đầu nhìn lên nữa, quay người định bỏ đi.
Ngay giây tiếp theo, một tiếng “cộp” của bước chân vang lên từ phía sau trên cao.
Thế này thì không thể giả vờ không biết được nữa rồi...
Quan Yếm thầm thở dài quay đầu lại, làm ra tư thế nghiêng tai lắng nghe: “Có ai ở đó không? Ai đang ở trên cầu thang vậy?”