Thế giới 1 - Chương 11: Xã hội không tưởng

Quan Yếm: “...”

Mẹ kiếp, Phó Tri cái quái gì, tưởng bà đây mù thật à?

Quan Yếm cuối cùng vẫn chấp nhận Phó Tri mới này.

Cô lại nằm xuống, ngáp một cái: “Sao giờ này cậu mới về thế? Tối qua mình lo cho cậu lắm đấy, vốn còn định đi tìm cậu nhưng không hiểu sao lại buồn ngủ rũ rượi, cứ như uống phải thuốc ngủ vậy, ngủ một mạch tới giờ luôn.”

Người kia đứng bên cửa, nhìn cô một cách đầy sâu sắc rồi mới nói: “Chắc là do ban ngày làm việc mệt quá thôi, không sao đâu. Anh Bào Lập tìm mình có việc nên mình mới về muộn.”

Quan Yếm “ừm” một tiếng: “Vậy mình ngủ thêm lát nữa nhé.”

“Phó Tri” không đáp lời vài giây sau, cô ta đột nhiên hỏi: “Này cô Quan, hôm qua mình có nói với cậu câu nào kỳ lạ không?”

Nghe vậy, lòng Quan Yếm khẽ động.

Cô nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Không có, chúng ta có nói chuyện với nhau mấy đâu.”

“Vậy à...” Đối phương ngân dài giọng, thong thả cất lời: “Chắc là do mình nhớ nhầm. Không có gì, cậu ngủ đi.”

Quan Yếm lập tức nhắm mắt lại.

Cô quả thực vừa mệt vừa buồn ngủ, việc kéo lê cái xác nặng hơn năm mươi ký rồi còn dọn dẹp hiện trường đã tiêu tốn quá nhiều sức lực của cô.

Xem ra làm kẻ sát nhân cũng chẳng dễ dàng gì...

Không lâu sau, những tiếng ồn ào huyên náo bên ngoài lại một lần nữa đánh thức Quan Yếm.

Chưa cần mở mắt cô cũng nhận ra hẳn là cái xác trên cầu thang đã bị người ta phát hiện.

Do điều kiện hạn chế, cô không có cách nào phi tang tử tế được, hoặc là đẩy nó qua cửa sổ xuống dưới, hoặc chỉ có thể tìm một nơi thích hợp để đặt nó.

Nếu đẩy qua cửa sổ, người khác chỉ cần nhìn theo vị trí cái xác là có thể xác định được mấy phòng ký túc đáng nghi.

Còn đặt ở cầu thang, tất cả mọi người sẽ đều bị tình nghi.

“Phó Tri” không có trong phòng, chắc là đang ở phía cầu thang.

Quan Yếm cầm theo hung khí đã được lau chùi sạch sẽ - cây gậy dò đường của người mù, cô vịn tường đi về phía đám đông ở đầu cầu thang.

Cái xác bị vứt ở khoảng giữa cầu thang từ tầng bốn xuống tầng ba, nơi đó đã có rất đông người vây quanh, tuy chẳng ai nhìn thấy gì nhưng cũng không có ý định rời đi.

Họ đang bàn tán xem người chết rốt cuộc là ai.

Quan Yếm không chen vào trong, chỉ đứng ở vòng ngoài cùng chờ một lát rồi nhìn thấy Bào Lập và Hồ Doanh, cùng hai người đàn ông đã gϊếŧ Tiểu Dương chiều hôm qua vội vã chạy tới.

Khi sắp lên đến nơi, họ mới đi chậm lại, gõ gậy dò đường giả làm người mù.

Chỉ có Hồ Doanh là đường hoàng chạy thẳng lên, lớn tiếng hỏi: “Có chuyện gì vậy? Nghe nói ở đây có người chết à? Mọi người tránh ra, để tôi vào xem cho kỹ!”

Những người mù nghe thấy giọng của Giám mục, liền vội vàng dạt sang hai bên, để lộ ra thi thể của người đàn ông.

Lúc này trời đã sáng, ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào khiến mọi thứ hiện ra vô cùng rõ nét.

Cái xác nằm nghiêng trên cầu thang trong một tư thế kỳ quái, đầu hướng xuống dưới. Hai hốc mắt đỏ lòm, nát bấy chứa đầy máu tươi cả trong lẫn ngoài, máu từ trán chảy xuống bậc thang tụ lại thành một vũng loang lổ như rễ cây.

Gương mặt đó tràn ngập vẻ sợ hãi và đau đớn, nhìn qua vừa kỳ dị vừa ghê rợn.

Hồ Doanh thấy cảnh này bước chân khựng lại một chút rồi mới tiếp tục tiến lên xem xét.

Khi ông ta ngồi xổm xuống bên cạnh thi thể để quan sát kỹ hơn, cổ họng Quan Yếm chuyển động, tim đập có chút loạn nhịp.

Cô đột nhiên hiểu ra tại sao nhiều hung thủ lại quay trở lại hiện trường sau khi gây án.

Bào Lập và những người khác cũng từ từ tiến lên, mấy người nhìn thi thể rồi trao đổi ánh mắt với nhau, ngay sau đó lập tức quay đầu, ánh mắt lướt qua từng gương mặt của những người mù, như thể đang xem có ai chột dạ hay không.

Quan Yếm căng thẳng đến mức tim đập thình thịch nhưng vẻ mặt lại vô cảm.

Thực ra cô tự tin đến chín mươi phần trăm rằng họ chắc chắn không tìm ra hung thủ, dù sao ở đây cũng chẳng có thiết bị nào để kiểm tra vết máu hay xét nghiệm vân tay.

Nhưng tự tin là một chuyện, cô cũng chỉ là một người bình thường, làm ra chuyện này sao có thể không chột dạ, không sợ hãi cho được?

May mà dù trong lòng hoảng hốt đến đâu, nét mặt của cô vẫn được kiểm soát rất tốt.

Vài phút sau, Bào Lập và những người khác không biết đã thì thầm bàn bạc chuyện gì, sau đó Hồ Doanh lên tiếng nhờ người giúp khiêng thi thể xuống lầu và hứa hẹn: “Mọi người đừng lo lắng, chuyện này chúng tôi nhất định sẽ điều tra cho ra ngô ra khoai, tuyệt đối không để hung thủ tiếp tục hại người nữa đâu! Mọi người giải tán đi, lát nữa nhớ đến căng tin lấy bữa sáng nhé!”