Chương 3

Mông Thành – một đô thị loại hai trong nước nhưng những năm gần đây phát triển như vũ bão. Nhờ tầm nhìn của vị cựu thị trưởng tiên phong xây dựng khu công nghiệp công nghệ cao, giờ đây nơi này đã trở thành động lực kinh tế then chốt của thành phố.

Trong khi các đô thị cùng cấp khác còn mải mê với cơn sốt bất động sản, vị cựu thị trưởng đã sớm bố cục chiến lược, giúp Mông Thành vươn lên dẫn đầu tỉnh về kinh tế. Thành công ấy cũng đưa ông thăng chức lên cấp tỉnh. Dù rời đi, ông để lại cho Mông Thành một di sản lớn: hàng loạt lãnh đạo và doanh nghiệp hưởng lợi từ khu công nghệ, từ phân khu quản lý đến các ngành sản xuất liên quan.

Nếu coi khu công nghệ là "con ngươi sáng giá" của Mông Thành, thì Tập đoàn Đông Thăng chính là viên kim cương lấp lánh nhất – đến mức chói mắt. Năm xưa, khi cựu thị trưởng kêu gọi đầu tư, Đông Thăng là tập đoàn đầu tiên hưởng ứng, di dời toàn bộ trụ sở từ siêu đô thị về đây và gắn bó mãi từ đó.

Sự hiện diện của "đầu tàu" này kéo theo hàng loạt doanh nghiệp phụ trợ đổ về, biến khu công nghệ non trẻ thành một trung tâm sầm uất chỉ sau vài năm. Cựu thị trưởng vô cùng hài lòng, còn Đông Thăng cũng nhận lại những ưu đãi khổng lồ: các ngân hàng địa phương sẵn sàng cho vay với lãi suất thấp kỷ lục – thứ mà họ chẳng bao giờ có được khi còn đóng trụ sở ở Hải Thành, nơi tập trung hàng trăm tập đoàn cạnh tranh.

Một mối quan hệ đôi bên cùng có lợi.

Suốt nhiều năm, truyền thông Mông Thành chỉ ca ngợi Đông Thăng bằng những tin tức tích cực, thi thoảng có vài bài phê phán nhỏ cũng chỉ là chuyện vặt. Nhưng gần đây, một báo cáo nặc danh gửi đến đài truyền hình địa phương tố cáo tập đoàn này định bán công nghệ độc quyền ra nước ngoài.

Sáng nay, tòa soạn chương trình Hôm Nay Mông Thành – chuyên mục điều tra xã hội uy tín nhất – nhóm họp khẩn cấp. Chương trình này nổi tiếng với những phóng sự vạch trần sự thật, không ngại đào sâu vào các vụ việc nhạy cảm, cũng không bao giờ giả tạo hay thổi phồng sự kiện. Phong cách khách quan, lý trí của họ được khán giả yêu thích, đặc biệt là phóng viên chủ chốt Tần Thiên Nhu – người luôn để lại ấn tượng sâu sắc.

Nhưng hôm nay, gương mặt cô tái nhợt khác thường. Dù làm việc lâu năm với đồng nghiệp, mỗi lần mở đầu chuyên đề mới, cô đều khiến họ bất ngờ. Lần này, sự khác biệt ấy còn rõ rệt hơn bao giờ hết...

"Lá thư nặc danh này quá ít thông tin, không có bằng chứng cụ thể, chỉ dựa vào vài câu chữ mà điều tra Đông Thăng thì quá mạo hiểm."

Giọng nói trầm ổn vang lên từ phó tổ trưởng chuyên mục – một trung niên ngoài bốn mươi, đại diện cho phe bảo thủ.

Tần Thiên Nhu mặt lạnh như tiền, im lặng khoanh tay ngồi phía trái bàn hội nghị. Bên cạnh cô chỉ có một đồng nghiệp cùng quan điểm. Trái lại, phía đối diện – nơi tụ tập của phe phản đối – có tới tám người.

Theo quy tắc ngầm của tổ, trước mỗi buổi họp, mọi thành viên đều nhận được tài liệu thảo luận và tự chuẩn bị ý kiến. Vị trí ngồi chính là lựa chọn của họ: ủng hộ hay phản đối?

Thường ngày, những tranh luận sôi nổi vẫn diễn ra – đó là dấu hiệu của một tập thể độc lập và dân chủ. Nhưng hôm nay, sự "nghiêng lệch" rõ rệt đến mức đáng ngại.

Phó tổ trưởng đại diện cho đa số, nhưng khi thấy thái độ của Tần Thiên Nhu, không ai dám phụ họa quá lời. Ai cũng biết tính cách sắc như dao của cô.

Vắng mặt tổ trưởng (đang họp với lãnh đạo đài), phó tổ trưởng chủ trì cuộc họp. Nhưng ngay cả Tần Thiên Nhu cũng không ngờ, phe phản đối lại đông đến thế.

"Thiên Nhu à, tôi biết gần đây chuyên mục thiếu đề tài nóng, nhưng chúng ta không thể vì háo hức tìm điểm nhấn mà mù quáng đυ.ng vào những lĩnh vực cấm kỵ."

Tần Thiên Nhu khẽ "hừ" một tiếng, ánh mắt lạnh băng:

"Lĩnh vực cấm kỵ? Chính vì nó khả nghi, nên mới cần chúng ta điều tra để mang lại sự thật cho công chúng. Có đυ.ng được hay không, phải điều tra xong mới biết!"

Phó tổ trưởng – một tay ba phải nổi tiếng – bị đẩy vào thế khó. Ông ta nhịn giận, nụ cười gượng gạo:

"Tiểu Tần, toàn bộ "bằng chứng" cô có chỉ là lá thư nặc danh và mấy tin đồn vụn vặt. Tôi đánh giá cao sự nghiêm túc của cô, nhưng trước hết cần phán đoán chính xác."

"Ý phó tổ là Đông Thăng hoàn toàn vô tội, còn thư nặc danh chỉ là bịa đặt?" – Giọng cô bình thản, nhưng từng chữ như dao cứa.

"Ừm... Hẳn là vậy. Công ty lớn thế, lại là doanh nghiệp tiêu biểu của thành phố..." – Ông ta lúng túng đẩy kính.

"Công ty lớn thì không thể sai? Logic này dựa trên cái gì? Bằng chứng đâu?" – Tần Thiên Nhu vẫn giữ giọng điệu đều đều, nhưng không khí phòng họp bỗng căng thẳng.

Đối diện cô, những ánh mắt né tránh.

Điều hòa trong phòng đặt nhiệt độ thấp, nhưng hơi lạnh tỏa ra từ người Tần Thiên Nhu mới thực sự khiến người ta rùng mình.

Mặt phó tổ trưởng đen lại. Thường ngày ông ít khi đối đầu trực tiếp với Tần Thiên Nhu, vì ông chủ yếu phụ trách công tác phối hợp và giao tiếp, trong khi công việc điều tra phỏng vấn chủ yếu do tổ trưởng và Tần Thiên Nhu - cánh tay phải đắc lực của tổ trưởng - đảm nhiệm.

"Tiểu Tần, nếu cô kiên quyết muốn khai triển đề tài này, muốn điều tra Đông Thăng tập đoàn, vậy hãy nói rõ lý do của cô đi." Phó tổ trưởng thấy Tần Thiên Nhu có vẻ không buông tha, đành phải lùi một bước để tiến.

Tần Thiên Nhu buông tay đang khoanh trước ngực, mở tập tài liệu trước mặt, lấy ra một tờ giấy đẩy về phía phó tổ trưởng.

"Đây là tài liệu tôi chỉnh lý, dựa trên manh mối từ lá thư nặc danh."

Phó tổ trưởng do dự cúi xuống liếc qua, rồi bất giác xem kỹ hơn. Những người ngồi gần ông cũng cố nhìn trộm, chẳng mấy chốc có tiếng kinh ngạc vang lên.

"Không thể nào! Những chi tiết này nhìn riêng lẻ thì như chuyện vặt, nhưng khi liên kết lại thì thực sự đáng ngờ!" Có người thì thào bên tai phó tổ trưởng, khiến nhiều người khác cũng cố nhìn qua.

Trong chốc lát, phó tổ trưởng bị vây quanh. Chẳng mấy chốc, mồ hôi lấm tấm trên trán ông - không biết là do đám đông quá nóng hay vì nội dung tài liệu khiến ông thấy rờn rợn.

Tần Thiên Nhu vẫn giữ thái độ điềm tĩnh. Dù đang có lợi thế rõ ràng trong tranh luận, cô vẫn kiểm soát tốt cảm xúc. Nhưng thực ra trong lòng cô không chắc chắn trăm phần trăm, bởi điều tra Đông Thăng tập đoàn chắc chắn sẽ chạm đến nhiều người có thế lực.

Kể từ ngày trở thành phóng viên, cô chưa bao giờ sợ bất cứ trở ngại nào. Quá trình tìm kiếm sự thật vốn không bao giờ dễ dàng, và chính sự gian nan ấy mới khiến sự thật trở nên quý giá. Cô từ chối các kênh kinh tế hay giải trí để ở lại bộ phận tin tức, cũng chính vì nơi này cho cơ hội tiếp cận những sự thật cần được phơi bày.

"Những tài liệu này, cô lấy từ đâu vậy?" Phó tổ trưởng xua đám người xung quanh trở về chỗ ngồi, vừa hỏi vừa lau mồ hôi.

"Phần lớn tìm được trên mạng. Tin tức về Đông Thăng tập đoàn không thiếu. Hơn nữa internet có trí nhớ, những gì đã xuất hiện sẽ không dễ dàng biến mất."

"Nếu đây là bằng chứng cô đưa ra, tôi vẫn không thể ủng hộ."

Tần Thiên Nhu hơi ngạc nhiên, như vậy mà vẫn không thuyết phục được ông ta sao?

"Cô liên kết những chuyện vặt vãnh này dựa trên lá thư nặc danh, nhưng chính cô không thể chứng minh lá thư đó thật hay giả. Chúng ta thậm chí không biết nó từ đâu tới, do ai viết. Nếu có người cố tình vu khống hoặc trêu đùa chúng ta thì sao?"

Chuyện tương tự không phải chưa từng xảy ra, cuối cùng chỉ tốn công vô ích, lại còn đắc tội không ít người. Việc tốn sức vô ích như vậy, không ai muốn làm, đặc biệt là những người ở vị trí lãnh đạo.

Tần Thiên Nhu như chợt nhớ điều gì, khí thế hơi yếu đi, nhưng vẫn không chịu lùi bước.

"Chẳng lẽ vì không thể xác định thật giả ngay lập tức mà từ bỏ cơ hội tìm ra sự thật? Nếu cuối cùng chứng minh điều tra sai, tôi sẵn sàng gánh vác toàn bộ trách nhiệm."

"Thiên Nhu!" Người đồng nghiệp luôn ngồi bên cạnh Tần Thiên Nhu cuối cùng cũng lên tiếng, vốn cô ấy không định tham gia tranh luận quá sớm.

"Lê Uyển, cô ngồi bên cạnh tôi, hẳn là ủng hộ quan điểm của tôi chứ?

"Thân là đồng nghiệp kiêm bạn thân, hai người họ ăn ý với nhau một cách hoàn hảo.

"Tớ vẫn luôn đứng về phía cậu." Lê Uyển nắm tay Tần Thiên Nhu, khẳng định thái độ rõ ràng.

"Nếu tiểu Uyển cũng giữ lập trường như vậy, vậy chúng ta có thể bàn bạc thêm." Phó tổ trưởng dịu giọng hơn – rốt cuộc Lê Uyển là con gái phó thị trưởng, lời nói có trọng lượng.

Quan trọng là, nếu tìm được người đủ năng lực gánh vác, hắn cũng không cần quá lo lắng.

"Hôm nay tạm dừng ở đây, mọi người về nghiên cứu thêm tài liệu, đợi tổ trưởng trở lại sẽ họp tiếp." Phó tổ trưởng không muốn ôm trách nhiệm, liền trì hoãn sang lần sau.

Tần Thiên Nhu khẽ nhếch mép – đây chính là kết quả cô muốn. Hôm nay, cuộc họp bị gián đoạn khi tổ trưởng đột xuất rời đi, cô đã linh cảm trước rằng mọi chuyện sẽ không suôn sẻ.

Trở về văn phòng, Tần Thiên Nhu mở máy tính tiếp tục thu thập tư liệu, mắt dán chặt vào màn hình. Lê Uyển theo sau, khép cửa lại.

"Cuộc họp hôm nay, cậu nghĩ sao?" Lê Uyển ngồi đối diện, nơi chỉ có hai người, họ có thể thoải mái trò chuyện.

"Chẳng có gì đáng ngạc nhiên, tớ đã đoán trước." Tần Thiên Nhu không hề nản lòng.

"Vừa bắt đầu đã gặp trở ngại, xem ra Đông Thăng tập đoàn thực sự có vấn đề." Lê Uyển vờ vịt xoắn tóc – hai ngày trước cô mới đổi kiểu tóc mới.

Tần Thiên Nhu sở hữu mái tóc đen dài thẳng suôn mượt, từ thời đại học đã khiến bao nữ sinh phát cuồng. Lê Uyển ban đầu cũng vì mái tóc ấy mà chú ý đến cô.

Thoáng chốc, họ đã từ những người bạn đại học trở thành đồng đội kề vai sát cánh suốt bao năm.

"Lúc nãy, cảm ơn cậu." Tần Thiên Nhu rời mắt khỏi màn hình, nhìn bạn thân với ánh mắt ấm áp.

"Cần gì phải khách sáo, đáng lẽ ngươi đã đúng. Huống chi, nếu phó tổ trưởng biết thân phận thật của cậu, có khi chẳng cần bàn cãi đã ủng hộ ngươi cậu."

Lê Uyển bật cười, như nghĩ đến điều gì thú vị.

Tần Thiên Nhu đành lắc đầu: "Cậu đừng tùy tiện tiết lộ lai lịch của tớ. Tớ đến Mông Thành làm việc chính là để có một thân phận độc lập."

Lê Uyển vừa cười vừa giơ tay đầu hàng: "Được rồi được rồi, tớ hứa không nói nữa. Con gái phó thị trưởng như tớ còn bị đối xử như này, nếu họ biết cậu là ai, chẳng phải lập tức đưa cậu lên làm phó đài trưởng sao?"

"Cậu còn nói—"

Thấy Tần Thiên Nhu sắp nghiêm mặt, Lê Uyển vội vã giơ tay xin tha.

Đúng lúc ấy, điện thoại bàn trên bàn Tần Thiên Nhu reo lên – đó là đường dây nóng công khai. Dù thường nhận những cuộc gọi quấy rầy nhưng nhiều lúc cô có thể nắm được tin tức trực tiếp

Tần Thiên Nhu không chút do dự nhấc máy: "Xin chào, đây là tổ chuyên mục Mông Thành hôm nay."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó một giọng nữ trầm thấp vang lên.

Tần Thiên Nhu đưa mắt ra hiệu cho Lê Uyển - cuộc gọi này không đơn giản. Gần đây cô đang thu thập tư liệu về Đông Thăng tập đoàn, nên vừa nghe điện thoại đã lập tức liên tưởng đến vụ việc này.

Có lẽ vì quá mong muốn có thêm thông tin liên quan, khi nghe giọng nói ngập ngừng bên kia, Tần Thiên Nhu lại cảm thấy có chút phấn khích.

"Xin hỏi phóng viên Tần Thiên Nhu có ở đó không?" Người kia hỏi thẳng tên cô, khiến Tần Thiên Nhu không chỉ phấn khích mà còn bắt đầu trông chờ.

Giọng nói có chút run, dường như đang xúc động: "Tôi là Tần Thiên Nhu. Xin hỏi bạn là ai?"

Biểu hiện này của Tần Thiên Nhu rất hiếm thấy, Lê Uyển cũng tò mò đứng dậy đến bên cô, chăm chú lắng nghe.

Tần Thiên Nhu tập trung, chờ đợi cuộc gọi mang đến tin tức bất ngờ.

"Bạn... bạn có thể đến bệnh viện trung tâm thành phố một chuyến được không?"

Tần Thiên Nhu ngạc nhiên: "Vì sao?"

"Ở đây có một bệnh nhân muốn gặp bạn."

Tần Thiên Nhu do dự một chút, nhưng cảm thấy danh tính "bệnh nhân" này khá mơ hồ. Liệu có phải nạn nhân bị đe dọa liên quan đến vụ việc? Hay may mắn trốn thoát và muốn cung cấp tin nóng?

Dù là trường hợp nào, với Tần Thiên Nhu đều rất hấp dẫn.

"Bệnh nhân đó tên là gì?"

"Thẩm Nghi Thu. Tôi là y tá phụ trách chăm sóc cô ấy."

Thẩm Nghi Thu? Cái tên này Tần Thiên Nhu biết, gần đây báo đài có đưa tin, nhưng bản thân cô không quen biết người này.

"Tại sao cô ấy muốn gặp tôi?"

Dù đang trông đợi, nhưng thời gian của Tần Thiên Nhu rất quý giá. Để chắc chắn đây không phải trò đùa hay chỉ vì danh tiếng của cô - bởi trước đây cô từng bị làm phiền bởi những cuộc gọi kiểu này.

Đầu dây bên kia lại im lặng, dường như đang cân nhắc câu trả lời.

Một lúc sau, giọng nói trở nên trầm hơn, mang theo vẻ bất lực: "Tôi cũng không rõ. Cô ấy vừa mới tỉnh lại sau thời gian hôn mê, và lập tức muốn gặp bạn."

Tần Thiên Nhu giảm bớt sự trông đợi. Cô biết Thẩm Nghi Thu có lẽ đã gặp chuyện không may, và đã đọc một số tin tức về cô trên mạng. Nhưng khi không có lý do thuyết phục để gặp mặt, cô tạm thời không muốn lãng phí thời gian làm việc.

"Vậy nhờ bạn thông báo lại khi tình hình của cô ấy ổn định hơn nhé." Tần Thiên Nhu từ chối khéo léo.

Người kia gác máy, có vẻ không phải loại người vô duyên. Có lẽ họ cũng đoán trước sẽ bị từ chối, cuộc gọi này chỉ là bất đắc dĩ, nên nghe xong câu trả lời cũng không quá thất vọng.

Lê Uyển lùi lại hai bước, vẻ mặt thất vọng còn lộ rõ hơn cả Tần Thiên Nhu.

"Lại là cuộc gọi nhàm chán à? Cậu nên giao đường dây nóng này cho đồng nghiệp phụ trách đi."

Tần Thiên Nhu khẽ mỉm cười, giọng điềm nhiên đáp: "Tổ chuyên mục đã có người phụ trách đường dây nóng rồi. Còn đường dây này... chính là đường dây nóng Tần Thiên Nhu."