Chương 3.3

“Tiểu nương tử thật là xinh đẹp quá chừng!”

Đạm Mai vốn dĩ chẳng có ý định lấy lòng vị nam nhân họ Từ kia, nên cũng lười mở miệng nhiều lời, cứ để mặc các hỉ nương lo liệu. Nàng nghe bọn họ vừa chải tóc vừa miệng lẩm nhẩm những câu cát tường như:

“Cài trâm vàng, hỷ khí đầy nhà. Đội mũ phượng, phúc thọ kéo dài.”

Chờ đến khi trang điểm xong xuôi, đợi tới giờ lành, bên ngoài chợt vang lên tiếng nhạc réo rắt, biết rằng đội ngũ đón dâu nhà họ Từ đã đến, nàng mới được các hỉ nương đỡ dậy, bước ra bái biệt song thân cùng người nhà.

Tần thị ngày trước tuy luôn mong gả nữ nhi đi sớm, nhưng nay đến lúc thật sự chia xa, trong lòng lại dâng lên nỗi xót xa, nắm chặt tay Đạm Mai không nỡ buông, miệng không ngừng dặn dò:

“Sau này nhất định phải sống cho tốt…”

Đạm Mai cảm kí©ɧ ŧìиɧ thương mà bà dành cho mình bấy lâu, lại thêm mẹ ruột ở hiện đại của nàng mất sớm, nên nàng đã sớm xem Tần thị như mẫu thân thật sự, trong lòng cũng dâng đầy chua xót, bất giác rơi lệ.

Bên cạnh các hỉ nương hoảng hốt vội đưa khăn đến lau, không ngờ càng lau nước mắt càng nhiều. Mãi mới nén được lệ, thì dung nhan đã nhòe nhoẹt. May có hỉ nương tay nghề lanh lẹ liền dặm lại lớp phấn, phủ lên khăn voan che mặt, lúc này nàng mới quyến luyến hành lễ từ biệt.

Nàng được hỉ nương dẫn ra cửa bước lên kiệu hoa, trong tay nắm chặt một mảnh y phục cũ. Nguyên lai đây là vật mà Tần thị căn dặn từ trước, rằng sau khi lên kiệu, đợi đoàn rước xuất phát rồi thì phải lập tức ném y phục ấy ra ngoài, sau đó cúi người nhặt lại mang đi thiêu đốt, nói là pháp môn cầu được ở chùa, có thể trừ hung tránh dữ.

Đạm Mai vốn không tin mấy chuyện ấy, nhưng cũng thuận theo ý Tần thị. Vừa ngồi ổn trong kiệu tám người khiêng, nàng liền theo lời, từ trong rèm tay ném mảnh y phục ra ngoài. Chỉ chốc lát sau, cảm giác được kiệu khẽ nâng lên, suốt dọc đường cũng yên ổn, cuối cùng đến được phủ họ Từ tại Tân Môn.

Cảm thấy kiệu dừng lại, liền có hỉ nương đến dìu nàng xuống. Bên tai là những tiếng ồn ào náo nhiệt, trước cửa dường như đứng đầy người, nàng giẫm lên thảm đỏ, được đỡ bước qua yên ngựa, đệm rơm và cái cân, ngoằn ngoèo rẽ lối, rốt cuộc dừng lại trước một gian phòng.

Bên cạnh có hỉ nương ghé tai nói nhỏ:

“Bái môn đi thôi.”

Nguyên lai có tục lệ, nếu là kế thê, trước khi vào tân phòng phải cúi lạy trước cửa, biểu lộ lòng tôn kính với nguyên phối đã khuất. Chuyện này Tần thị từ sớm đã nhắc qua, trong lòng còn vì nàng mà cảm thấy uất ức. Nhưng bản thân nàng lại chẳng có mấy dị nghị, liền thuận theo sự dẫn dắt của hỉ nương, cúi người lạy một lạy. Đến khi tiếng reo “ngồi hưởng phú quý” vang lên, nàng được đưa vào bên trong, ngồi xuống mép giường.

Đạm Mai cứ thế ngồi yên, không biết qua bao lâu, bỗng nghe ngoài cửa có động tĩnh. Hỉ nương lập tức cười tươi nói:

“Tân lang đến dắt khăn rồi!”

Lúc ấy trong lòng Đạm Mai mới khẽ dâng lên chút hồi hộp. Qua lớp khăn voan, nàng thấp thoáng nhìn thấy một đôi hia đen đặt trước mặt, phía sau bị trường bào che khuất. Còn chưa kịp định thần, trong tay đã bị nhét vào một mảnh lụa – hẳn là đầu dây lụa nối với tay của tân lang – rồi được dẫn dắt bước ra khỏi phòng.

Nàng theo hắn vào từ đường, dâng hương bái tổ tiên, rồi lại được đưa về tân phòng. Nghe theo lời xướng lễ của người chủ hôn, hai người chia thứ tự mà bái thiên địa, sau đó lại được đỡ ngồi lại lên giường.

Chợt cảm thấy bên cạnh có một luồng áp lực tĩnh lặng, liếc mắt qua khe khăn, thấy người nọ cũng đã ngồi xuống bên cạnh. Lúc ấy lại có phụ nhân và hài đồng đến náo phòng, dùng tiền đồng cùng đậu ngũ sắc rải lên giường. Nhưng náo nhiệt không lâu thì liền dừng hẳn, bầu không khí trở nên im lặng dị thường.

Đạm Mai có linh cảm rằng, từ khi tân lang bước vào, ngay cả đám người náo phòng cũng có phần dè dặt, chẳng dám càn rỡ. Nàng thầm đoán, chẳng lẽ là do vị tân lang bên mình quá mức nghiêm nghị?

Đang lúc mông lung, lại thấy trong tay bị đặt vào một chén rượu đã được rót sẵn. Nghe chủ lễ hô:

“Phu thê cùng uống hợp cẩn tửu!”

Đạm Mai đưa chén rượu lên dưới khăn voan, chầm chậm uống cạn. Hỉ nương liền thu lấy hai chén, một úp một ngửa ném xuống gầm giường. Người trong phòng thấy thế, đồng loạt hô vang:

“Cát tường!”

Tràng náo nhiệt qua đi, chủ lễ hô to:

“Lễ thành!”

Đạm Mai cảm thấy nam nhân bên cạnh đã đứng dậy rời khỏi phòng. Hỉ nương thu xếp tiễn hết mọi người ra ngoài, buông rèm giường xuống cho nàng, lúc này nàng mới khẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm.