Lúc này chuyện cưới gả nam nữ, nhất là giữa những nhà thế tộc cao môn như vậy, điều được coi trọng nhất chính là môn đăng hộ đối. Nói là hôn sự của đôi nam nữ, chẳng bằng nói là sự kết giao giữa hai nhà.
Vị nam tử họ Từ kia, với nàng vốn xa lạ, lại rõ ràng biết qua chuyện cũ của nàng, vậy mà chẳng hỏi lấy nửa câu, liền một lời đáp ứng hôn sự, nghĩ đến đây, quả nhiên giống như lời Lưu thị đã nói: hắn cưới, chính là cưới cái danh môn nhà nàng.
Từ lúc đến nơi này, biết mười phần thì đến tám chín là không thể quay về, lòng nàng cũng từng nghĩ đến hậu vận của mình. Ban đầu còn ôm hy vọng rằng mang danh “Bạch Hổ” sẽ chẳng ai dám cưới, cứ thế kéo dài vài năm thanh nhàn, nào ngờ giờ nghĩ lại, mới thấy bản thân khi ấy đã tính toán quá đơn giản.
Phụ mẫu đã già, tẩu tử Lưu thị lại là người lợi hại, ca ca Văn Thụy Bác tính tình nhu nhược, việc gì cũng bị chèn ép. Với cảnh ngộ hiện tại, ngoài khoản bạc định kỳ mỗi tháng ra, nàng chẳng có lấy thứ gì trong tay, nếu muốn cả đời không gả e là chẳng thực tế. Mai sau nếu mất đi sự che chở của Tần thị, chỉ sợ đến mối hôn nhân như hiện tại cũng không thể cầu nổi.
Tần thị xưa nay luôn thương yêu nàng, từ sớm đã âm thầm dò hỏi về người họ Từ này, từng có ý định muốn gả nàng cho hắn, chỉ là sau đó biết đối phương không có ý lấy vợ, đành thôi. Xem ra người này cũng không đến nỗi tệ bạc khiến người khác phẫn nộ.
Nàng đến thời đại này, sớm đã chẳng còn mơ mộng chuyện phu thê ân ái, đầu bạc răng long. Đã biết bản thân sớm muộn cũng phải gả đi, vậy thì thuận theo sắp đặt của Tần thị cũng được. Tuy là kế thê, không thể so với chính thất đã mất sớm, nhưng dù sao cũng là chính thê. Người họ Từ kia đã vì môn hộ của nàng mà cưới, chỉ cần nhà mẹ đẻ vẫn còn vững chắc, thì ngày tháng sau này hẳn cũng không đến mức quá khó khăn.
Nàng chỉ cần cẩn thận giữ mình, kính cẩn với phu quân, giữ lấy một góc trời của bản thân là đủ. Về sau cho dù nhà mẹ sa sút, nàng cũng đã có dự tính riêng.
Dù là triều đại nào, nữ tử có bạc trong tay mới là chính đạo. Nàng đến nơi này rồi, dần dần phát hiện trồng hoa cũng là một cách kiếm tiền tốt. Năm ngoái nhân tiết Trùng Dương, nàng cùng Tần thị, Lưu thị đến chợ hoa Đông Hoa Môn, nghe nói một cặp cúc sẫm màu nở sớm có giá tới ba mươi quan tiền, gần bằng chi tiêu một tháng của dân thường. Còn những giống mẫu đơn quý hiếm thì “nghìn vàng khó cầu”.
Khi ấy lòng nàng đã lay động, muốn dựa vào nghề cũ để kiếm tiền. Chỉ là hiện tại thân phận có nhiều bất tiện, bước chân ra khỏi cửa cũng phải được Tần thị cho phép, nói gì đến việc trồng hoa. Nhưng sau khi gả đi, người họ Từ ấy hẳn sẽ không rảnh rỗi mà trông chừng nàng cả ngày.
Huống chi nàng lại là nữ chủ trong viện, hành sự đương nhiên thuận tiện hơn rất nhiều. Mai sau lặng lẽ lập một vườn hoa nhỏ, giao cho người đáng tin trông coi, cũng không phải chuyện không thể. Như vậy bất kể về sau thế nào, nàng cũng còn đường lui.
Đạm Mai suy nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, lòng vốn phiêu dạt nhiều ngày, nay mới dần ổn định trở lại. Từ đó vẫn sống như thường, để mặc Tần thị bận rộn lo liệu mọi việc.
Vị hôn phu trước kia của nàng là nhi tử phủ Thông Trực lang, trong đêm động phòng liền đột ngột qua đời. Tuy nàng chưa từng cùng hắn làm phu thê một ngày, nhưng lễ nghi đã cử hành, hắn liền là trượng phu của nàng.
Theo luật lệ từ thời Tiền Đường truyền lại, phụ nhân phải thủ hiếu ba năm mới được tái giá. Nhưng luật này rốt cuộc cũng chỉ là giấy trắng mực đen, chỉ cần nhà chồng cũ không kiện cáo lên quan phủ, thì sẽ chẳng ai can thiệp.
Tần thị nôn nóng muốn gả nàng, tự nhiên cũng nghĩ đến điểm này, từ sớm đã đến nói chuyện với phu nhân nhà Thông Trực lang. Phu nhân kia nghĩ đến đứa con yểu mệnh, tuy lòng vẫn còn đau xót, song nhà mình khi xưa đã nhận của hồi môn nhiều như vậy, nay lại được thêm một khoản bạc, hơn nữa bất luận là phủ Tập Hiền tướng hay Từ Tiến Nhung, đều là người mình không thể đắc tội, nên chẳng dám chối từ. Tần thị thu lại văn thư hai bên đã lập, lúc này mới mãn ý rời đi.
Qua lễ nạp thái, chớp mắt đã đến ngày đại hôn mùng 20 tháng 5. Hôm qua nhà trai đã đưa sính lễ thúc giục trang điểm: trâm miện, hương hoa, son phấn đầy đủ. Đạm Mai được mấy nha hoàn hỉ nương trang điểm sửa soạn, bản thân nàng nhìn vào gương đồng, thấy một khuôn mặt bị son phấn dày đặc che phủ, suýt chút nữa đến chính mình cũng nhận không ra, nghĩ bụng: e là chẳng nam tử nào lại muốn ôm một gương mặt như tượng bột thế này. Ấy vậy mà mấy hỉ nương kia cứ ríu rít: