Đạm Mai mắng mỏ mấy câu cái gã nam nhân đến tướng mạo là tròn hay vuông còn chưa rõ kia, song trong lòng lại càng thêm uất ức. Thấy Tần thị đã rời đi, nàng đành bất đắc dĩ cúi đầu lững thững quay về viện của mình.
Lúc này ở Đông Kinh, đất đai đắt đỏ, không ít mệnh quan triều đình nếu chỉ dựa vào bổng lộc thì căn bản không thể mua nổi một ngôi nhà, phần nhiều đều phải thuê ở tạm bợ. Phụ thân của Đạm Mai là quan Nhất phẩm, giữ chức Trung thư môn hạ bình chương sự, Tập Hiền điện đại học sĩ, Tập Hiền tướng, nói trắng ra chính là Phó Tể tướng, chỉ dưới Chiêu Văn tướng một bậc.
Lão làm quan trong triều nhiều năm, đức cao vọng trọng, lại được Hoàng đế Nhân Tông trẻ tuổi hết mực tín nhiệm, chỉ tiếc tính tình cương trực cổ hủ, nên vẫn giữ mình thanh liêm, mọi việc trong nhà đều mặc kệ, giao cả cho Tần thị quán xuyến.
May mắn thay, Tần thị lại là người khéo léo đảm đang, ngấm ngầm buôn bán giao dịch, mới có thể duy trì thể diện gia môn. Nay căn viện ba dãy nhà tuy không lớn, nhưng cũng là sản nghiệp riêng của nhà mình.
Nơi nàng ở gọi là Hoán Tuyết Viên, cái tên ấy do bản thân tiền thân Văn Đạm Mai đặt, lấy ý từ chữ “Mai” trong khuê danh của nàng mà ra. Ba chữ trên tấm biển trước cổng cũng là chính tay nàng đề, nét mực thanh nhã, xem chừng là một nữ tử tài hoa học rộng. Những lời Lục phu nhân dùng để tán dương nàng trước mặt Từ Tiến Nhung khi bàn chuyện hôn sự, đem áp vào Văn Đạm Mai thật sự thì e rằng cũng không quá lời. Chỉ tiếc, nếu áp vào thân thể hiện tại này, thì lại khác xa một trời một vực.
Hoán Tuyết Viên tọa lạc ở góc đông bắc hậu viện, sát bên viện của huynh trưởng và tẩu tẩu nàng. Khi Đạm Mai trở về, lòng còn nghĩ ngợi đâu đâu, liền đi nhầm lối. Diệu Xuân đi cùng phía sau, tưởng nàng muốn tìm tẩu tẩu nói chuyện nên không nhắc nhở. Mãi đến khi Đạm Mai ngẩng đầu, mới phát hiện mình đã đứng trên hành lang trước viện của Lưu thị, bên trong truyền ra tiếng nói chuyện, nghe rõ là giọng của Lưu thị và đại nha hoàn bên người nàng ta là Lục Địch.
Đạm Mai không có ý nghe lén, đang định xoay người rời đi, nhưng lại chần chừ. Bởi vì hai người kia đang nói đến không ai khác, chính là nàng.
“Tiểu nương tử cưới được mối nhân duyên này, chỉ sợ thật sự là nhờ lúc dâng nước tắm Phật mà gặp vận đổi đời rồi. Trong viện, Lục Cầm sớm đã nói với ta về cái nước tắm Phật ấy, nô tỳ lúc ấy còn chẳng tin lắm. Giờ xem ra quả nhiên là linh nghiệm thật…”
“Ngươi thì biết cái gì! Vị Từ đại nhân ấy là nhân vật thế nào chứ? Hắn chịu cưới chỉ là vì coi trọng môn hộ nhà chúng ta mà thôi. Con bé đó danh tiếng chẳng ra sao, tướng mạo tầm thường, lại cứng nhắc, trông là biết chẳng giữ nổi trái tim nam nhân. Sau này gả sang đó, ta thấy mười phần thì hết tám chín là chẳng có địa vị gì đâu…”
Lưu thị vừa nói vừa cùng Lục Địch bước ra, bất ngờ đυ.ng mặt Đạm Mai, liền lập tức im bặt, sắc mặt lúng túng đến cực độ.
Đạm Mai cứ như chưa từng nghe thấy gì, điềm nhiên gọi một tiếng: “Tẩu tử.” Rồi quay người đi thẳng, rẽ lối trở về viện của mình.
Diệu Xuân nghe được những lời Lưu thị vừa rồi ở sau lưng dèm pha như thế, thấy nàng lại tỏ vẻ như không có chuyện gì, thì giận đến sôi gan, không nhịn được khẽ lẩm bẩm:
“Bình thường gặp thì miệng cứ ngọt ngào ‘tiểu cô’ trước, ‘tiểu cô’ sau, ta còn tưởng thật lòng đối đãi. Không ngờ sau lưng lại độc mồm độc miệng như vậy! Tiểu nương tử, người cũng quá mềm yếu rồi, trách sao cứ bị người khác chèn ép…”
Nếu là trước đây, Diệu Xuân nào dám nói năng như vậy. Chỉ là một năm nay tính tình Đạm Mai càng lúc càng nhu hoà, mà nàng lại là người theo hầu từ nhỏ, giờ phút này thấy bất bình thay, tự nhiên cũng không kìm được. Thấy nàng chỉ khẽ phất tay, chẳng mấy hứng thú, đành buồn bã nín lặng, lặng lẽ theo vào phòng.
Diệu Xuân thấy nàng ngồi xuống, mắt chăm chăm nhìn vào chiếc bình họa tiết tùng trúc mai cắm mấy cuộn tranh đặt trên kệ gỗ huê, hồi lâu không nói một lời, cứ tưởng trong lòng nàng đang sầu muộn. Muốn khuyên giải, mà nhất thời chẳng nghĩ ra lời nào hay, chỉ đành thở dài một hơi, sai Diệu Hạ ở lại hầu hạ, còn mình thì đi chuẩn bị mật ẩm.
Thật ra Đạm Mai đúng là đang suy nghĩ, nhưng không phải như Diệu Xuân lo lắng rằng nàng đang âm thầm than thân trách phận. Vài ngày trước, nàng biết chuyện hôn sự đã định, lúc ấy có phần rối loạn nên chưa kịp nghĩ nhiều. Nhưng hôm nay vô tình nghe được lời Lưu thị, tuy có phần cay nghiệt, song lại nói trúng tim đen, khiến nàng bất giác tỉnh ngộ.