Động tác của Đạm Mai không nhanh lắm. Khi nàng đẩy cửa bước vào phòng tắm chưa cài then, đi về phía bình phong thì nghe bên trong vang lên tiếng nước ào ào, tựa như hắn đã đứng dậy ra khỏi thùng tắm. Nàng vội vã treo bộ y phục của hắn lên bình phong, vừa định xoay người rời đi thì sau tấm bình phong đã truyền đến một giọng nói trầm thấp:
“Lại đây, lau người cho ta.”
Đạm Mai khẽ sững, còn đang ngần ngừ thì giọng kia lại vang lên lần nữa, mang theo chút mất kiên nhẫn. Nàng đành phải bước vào sau bình phong, kéo xuống một chiếc khăn lông mềm sạch sẽ, đi đến phía sau hắn, nhẹ nhàng lau những giọt nước còn đọng trên lưng và eo. Ban đầu còn lo hắn sẽ làm khó mình, nhưng không ngờ hắn lại rất phối hợp, chỉ đứng yên để mặc nàng lau chùi. Lau xong phía sau, hắn mới xoay người lại.
Tuy đêm qua nàng đã từng thấy thân thể hắn, nhưng lúc này, thân hình nam nhân màu đồng cổ trần trụi đứng ngay trước mặt, vẫn khiến nàng hơi thở gấp gáp. Nàng chỉ dám đưa mắt ngang tầm ngực hắn, vội vã cầm khăn lau qua loa vài cái rồi ném sang một bên, miệng nói nhỏ:
“Xong rồi.”
Từ Tiến Nhung khẽ “ừ” một tiếng, lần này chính hắn tự vươn tay lấy bộ y phục mà nàng vừa treo lên, khoác vào rồi bước ra ngoài. Khi quay đầu thấy nàng vẫn đứng nguyên chỗ cũ, hắn không nói gì thêm, chỉ xoay người rời đi.
Đạm Mai theo sau về phòng, sai Diệu Xuân và Diệu Hạ đang chờ bên ngoài lui xuống nghỉ, rồi mới đi vào nội thất. Không thấy bóng dáng hắn, đoán chắc đã lên giường. Nàng vén màn trướng, quả nhiên hắn đang nằm đó.
Đạm Mai chui vào nằm bên trong, trong lòng vẫn đoán xem chuyện “có việc” mà hắn nói trước đó rốt cuộc là việc gì. Bỗng hắn trở mình, quay sang phía nàng, cất giọng trầm thấp:
“Ta nghe nói nàng không dạy bọn nha hoàn qua vấn an hầu hạ, còn cắt bớt món ăn hằng ngày?”
Đạm Mai sững sờ. Nghìn tính vạn tính, nàng cũng chẳng ngờ “việc” mà hắn nói lại là chuyện này. Hắn tuy nói giọng nhàn nhạt, nhưng lọt vào tai nàng lại như kim châm, liền lạnh giọng đáp:
“Không phải chàng chê thϊếp gầy, bảo thϊếp ăn nhiều hơn sao? Bọn họ đứng lù lù trước mặt thϊếp, thϊếp còn ăn nổi sao? Với lại, chàng nghe cho rõ, thϊếp chẳng biết người trong viện kia đến mách lẻo với chàng ra sao, nhưng thϊếp chỉ bảo giảm món ăn trong phòng thϊếp, chứ chẳng hề nhắc đến phần của viện khác đâu.”
Nói xong, nàng mới chợt nhận ra câu này giống hệt lời mẫu thân hắn từng mắng nàng hôm trước.
Từ Tiến Nhung chau mày:
“Nàng không thích họ thì cũng được thôi, nhưng quy củ vẫn là quy củ. Nàng mới vào cửa, ít ra cũng phải giữ phép tắc vài hôm. Ngươi tuy không bảo giảm phần bên viện kia, nhưng phòng nàng giảm rồi, nhà bếp tự nhiên cũng giảm theo. Nàng từng thấy thϊếp thất nào được đãi ngộ hơn cả chính thất chưa?”
Lửa giận trong lòng Đạm Mai bốc lên ngùn ngụt, nàng chẳng buồn nhìn hắn thêm, quay lưng vào trong, lạnh nhạt nói:
“Là thϊếp sai rồi. Không biết phủ các người lại trọng quy củ đến thế. Đợi thϊếp từ biệt viện trở về, sẽ làm cho đúng như phép, khỏi để chàng trách thϊếp bạc đãi bọn họ.”
Nói dứt lời, nàng nhắm mắt lại, không buồn nói thêm.
Phía sau yên tĩnh một lát, rồi lại nghe giọng hắn vang lên:
“Nhắc đến biệt viện, hôm nay ta thấy nàng lúc đầu có vẻ rất vui. Ở đây của ta chẳng lẽ tệ đến thế, khiến nàng vừa mới về đã muốn rời đi?”
Vừa nói, hắn vừa đưa tay mạnh mẽ lật người nàng lại, buộc nàng phải đối diện với mình.