“Nữ tử xuất thân từ tướng phủ mà ngủ cũng có thể in cả dấu hoa đường trên má, thật là kỳ lạ.”
Đạm Mai quay đầu né, đưa tay sờ, quả thấy má mình có vết lằn. Cúi mắt nhìn, thấy trên quyển sách còn đặt tấm thẻ tre khắc hoa hải đường, hẳn vừa rồi nàng ngủ đè lên. Nàng hơi ngượng, cúi đầu định xoa nhẹ thì bàn tay bị nàng né tránh kia đã lại vươn đến, ngón cái hắn lướt qua vết in, giọng trầm thấp mang ý cười:
“Nữ tử ở kinh thành ai nấy đều thích dán hoa điền lên má, còn nàng thì hay rồi, khỏi dán mà vẫn có. Mai ra ngoài thế này, hẳn ai nấy phải ngoái đầu nhìn.”
Đạm Mai không ngờ người thường ngày cứng nhắc như hắn cũng biết nói đùa, nơi bị hắn chạm vào lại như có hàng ngàn con kiến bò, nóng rực lên. Nàng đỏ mặt tía tai, gần như nhảy khỏi giường, quay người bước nhanh ra cửa:
“Thϊếp… thϊếp gọi Diệu Xuân vào hầu ngài tắm rửa…”
Chưa dứt lời, cổ tay đã bị hắn giữ chặt lại.
Đạm Mai ngoái đầu, thấy hắn hơi nhíu mày, giọng mang chút bực:
“Ta thật sẽ ăn thịt người sao? Vì sao nàng không hầu?”
Nàng nhìn sắc mặt hắn, dè dặt đáp nhỏ:
“Thϊếp… trước nay chưa từng làm việc ấy, sợ hầu không chu toàn. Hay để Diệu Xuân…”
“Nàng cho là ta chưa từng thấy thông phòng sao? Mới vào cửa hai ba ngày đã vội đem nha hoàn hồi môn của mình đẩy cho ta?”
Từ Tiến Nhung trông có vẻ tức giận, giọng bỗng cao hẳn lên:
“Nàng tuy là tiểu thư tướng phủ, nhưng đã gả cho ta, liền là người của Từ mỗ! Sao chẳng biết hầu hạ phu quân, lại còn cố đẩy ta cho người khác?”
Đạm Mai không ngờ hắn nổi giận đột ngột như vậy, trông thật dữ, trong lòng thoáng sợ. Cổ tay lại bị bóp đau thấu xương, gần như muốn gãy, cơn giận trong nàng cũng bốc lên, giãy mạnh, lớn tiếng:
“Ngài như thế, thϊếp hầu hạ không nổi! Trong phủ người đợi hầu hạ ngài chẳng thiếu gì, sao cứ phải làm khó thϊếp?”
Lời vừa thốt ra, nàng lập tức biết mình thất thố, nhưng cũng chẳng hối. Đó là lời thật lòng. Giữ trong ngực chỉ thêm ấm ức. Dù sao nàng cũng chẳng định sống nịnh bợ nhìn sắc mặt hắn, đã thế đắc tội thì cứ mặc. Với chỗ dựa là nhà mẹ đẻ, hắn cũng chẳng dám làm gì quá. Sau này mỗi người một ngả, ngoài mặt yên ổn là được.
Nào ngờ, Từ Tiến Nhung không hề bỏ đi như nàng nghĩ, trái lại nhìn chằm chằm, ánh mắt biến ảo, khiến tim nàng đập loạn.
“Ta như thế nào? Hử? Nàng nói thử xem.”
Hắn bỗng kéo mạnh nàng vào lòng, hỏi thong thả. Vẻ giận dữ trên mặt đã biến mất, khóe môi thoáng cười, song tay siết nơi eo nàng thì vẫn chặt.
Đạm Mai có phần căng thẳng, song cũng chẳng chịu yếu thế, cứng mặt nhìn lại. Đột nhiên thân thể nhẹ bẫng. Hắn đã bế ngang nàng, ném thẳng xuống giường.
Giường tuy trải đệm dày, nhưng bị ném mạnh như thế, mông nàng vẫn đau nhói. Nàng bật kêu một tiếng, vừa định ngẩng lên trừng mắt thì hắn đã quay người ra ngoài, chẳng ngoái đầu, chỉ ném lại một câu:
“Đem quần áo sạch của ta tới đây!”
Đạm Mai nghĩ bụng, toàn thân nàng có lẽ chỉ chỗ mông còn tí thịt, xoa vài cái cho dịu đau, nhớ tới lời hắn vừa nói, hẳn là bảo nàng mang y phục sạch sang phòng tắm.
Ban đầu định bảo Diệu Xuân mang đi, nhưng nhớ tới vẻ không vui của hắn khi nhắc đến nha hoàn thông phòng, sợ Diệu Xuân vô ý làm hắn nổi giận, lại không hay.
Nghĩ cho cùng, mình với hắn đã là phu thê, đưa y phục cho trượng phu cũng chẳng sao. Nàng thở dài, lấy một bộ trung y sạch của hắn, đặt lên tay rồi đi sang phòng tắm kế bên.