Chương 11.2

Nhớ lại hắn nói có việc muốn bàn, cũng nên nghe xem là chuyện gì. Nếu có cơ hội thì nhắc đến chuyện của Huệ tỷ, xem ý hắn ra sao. Nàng ban nãy chẳng nhận lời trước mặt cô nương ấy, là sợ khiến con bé ôm hy vọng, lỡ như chuyện không thành thì càng đau lòng.

Đạm Mai rửa mặt xong, thay trung y để ngủ, ngồi dưới ánh đèn ngẩn người một lúc. Tình cờ trông thấy trên bàn còn quyển sách hắn đọc đêm qua lúc chờ lang trung đến, bèn cầm lên xem cho khuây khỏa. Thoáng nhìn bìa, thấy đề: Lưu Tân Khách Gia Thoại Lục”.

Hai năm nay, nàng cũng dần quen đọc sách chữ dọc, văn ngôn cổ. Chỗ hắn đánh dấu bằng miếng thẻ tre khắc hoa hải đường nhỏ chính là một truyện ngắn.

Chuyện kể rằng, vào năm Thái Hòa đời Đường, có một vị quan ở Trường An, nơi đầu ngõ có người bán bánh nướng. Mỗi sáng sớm, vị quan ấy ra cửa đều nghe tiếng người bán bánh hát bên lò, giọng trong trẻo mà vui tươi. Người bán tuy nghèo, nhưng tính tình lạc quan, ca khúc cũng êm tai. Lâu dần, vị quan động lòng trắc ẩn, bèn quyết định cho người ấy một số tiền để mở rộng việc buôn bán, mong giúp hắn thoát cảnh nghèo.

Người bán bánh nhận tiền, mừng rỡ vô cùng mà đi. Nhưng từ đó, tiệm bánh lại im lìm, chẳng còn nghe tiếng ca. Vị quan lấy làm lạ, liền đến thăm hỏi. Hỏi sao không hát nữa, người bán bánh đáp:

“Bây giờ vốn lớn, việc buôn bán cũng phải làm lớn. Trong lòng toan tính nhiều, đâu còn rảnh rang mà ca hát như trước?”

Vị quan nghe vậy, bỗng thấy bùi ngùi, đứng lặng hồi lâu.

Câu chuyện tuy nhỏ, song lại chứa đựng nhiều đạo lý. Đạm Mai xem một lúc, thấy cũng có chút thú vị, lòng vốn nặng nề nay dần nhẹ đi. Chỉ là ngồi mãi như thế hơi mỏi, bèn dứt khoát vén màn hai bên, rồi nằm nghiêng trên giường, phía trước có đèn soi sáng, nàng tựa người, mặt hướng ra ngoài.

Xem được nửa quyển, trong lúc mơ màng chợt nghe từ ngoài ngõ xa xa vang lên tiếng mõ báo canh hai. Từ Tiến Nhung vẫn chưa trở về, mí mắt nàng dần nặng, rồi cứ thế gục xuống mà ngủ mất.



Từ Tiến Nhung từ một cửa tiệm nhỏ trên phố Cao Hành bước ra. Vì cách phủ không xa nên hắn không cưỡi ngựa, chỉ mang theo hai tùy tùng. Chủ tiệm tiễn ra tận cửa, cung kính vạn phần.

Hắn ngẩng nhìn đêm đã khuya, bỗng nhớ lời đã nói với Đạm Mai khi dùng cơm tối, trong lòng thoáng ngại nàng đợi lâu, định giục chân bước nhanh, nhưng lại chậm lại.

Dù gì cũng mới thành thân hai đêm, mà hắn đoán Đạm Mai không phải kiểu người ngồi chờ trượng phu không ngủ. Nàng khác hẳn mấy thϊếp trong nhà, đoan trang, biết giữ lễ. Giờ này e là đã an giấc.

Vào phủ, nghe nói Triệu di nương ở Tây viện đã khám bệnh, uống thuốc và nghỉ rồi, hắn liền đi thẳng đến phòng Đạm Mai. Thấy bên ngoài Diệu Xuân và Diệu Hạ vẫn còn canh, thuận miệng hỏi:

“Phu nhân ngủ rồi sao?”

Diệu Xuân liếc nhìn ngọn đèn trong buồng trong, khẽ đáp:

“Phu nhân hình như vẫn đang đợi đại nhân, ban nãy còn ngồi đọc sách.”

Từ Tiến Nhung hơi ngạc nhiên, đẩy cửa bước vào. Vừa thấy liền bắt gặp tân phu nhân của mình đang nằm úp trên giường, má tì lên quyển sách mở rộng, dường như đã thϊếp đi, hắn đến gần mà nàng vẫn chẳng hay biết. Hắn bèn cúi người, nhẹ nhàng xoay nàng lại, ôm đặt lên gối.

Đạm Mai vốn chỉ ngủ chập chờn, bị động vào liền tỉnh ngay, mới sực nhận ra mình ngủ gục như thế. Thấy hắn chưa đi, vẫn cúi nhìn mình, như đang ngắm, nàng hơi bối rối, ngồi dậy, khẽ vuốt lại mái tóc rối vì giấc ngủ.

Bỗng thấy tay hắn đưa thẳng về phía mặt mình, nàng theo bản năng định tránh, song bàn tay ấy đã chạm lên má.