Chương 10.3

Từ Tiến Nhung hành lễ cáo lui với mẫu thân, lại liếc sang Đạm Mai đang cúi đầu, không thấy rõ vẻ mặt, hắn hơi nhíu mày rồi quay người bước đi.

Đợi hắn đi khuất, Đạm Mai mới ngẩng đầu nói với lão phu nhân:

“Nếu mẫu thân không còn việc gì, con dâu xin về thu xếp hành lý.”

Lão phu nhân vốn khó chịu, nay thấy nàng chủ động nghe lời, lòng cũng nguôi ngoai đôi chút, khẽ “ừ” một tiếng. Đạm Mai liền lui ra ngoài.

Đám nha hoàn và bà vυ" canh giữ bên ngoài đã nghe hết cuộc cãi vã. Giờ thấy Đạm Mai đi ra, ai nấy vội cúi đầu hành lễ, chỉ là trong mắt đều ánh lên tia ngạc nhiên. Ngay cả Hỷ Khánh cũng nhìn nàng với vẻ khó hiểu.

Nàng ta vốn cho rằng, mình đã tốt bụng sai người đi báo tin cho đại nhân, mà quả nhiên đại nhân cũng đến ngăn cản lão phu nhân. Cứ theo lẽ thường, chỉ cần Từ Tiến Nhung không gật đầu, chuyện này sẽ lại như lần tân hôn trước, rồi trôi đi trong êm thấm. Ai ngờ, vị tân phu nhân này lại trái ý trượng phu, tự nguyện đi theo bà bà!

Một nàng dâu mới cưới hai ngày, đã rời khỏi nhà chính để “phụng dưỡng” bà bà. Dù ngoài mặt người ta khen là hiếu thuận, nhưng trong lòng ai chẳng biết đó là việc cực kỳ mất thể diện.

Đạm Mai hiểu rõ tâm tư của Hỷ Khánh, song nàng chỉ nghĩ: “Miễn sao rời được Từ Tiến Nhung, khỏi phải sáng tối đối mặt với hắn, thế cũng là một cách giải thoát.”

Hơn nữa, ở phía bắc thành, vùng Đông Hoa môn, ngoài chợ hoa, phần nhiều là chỗ dân trồng hoa tập trung. Nàng vốn đã ngấm ngầm muốn trở lại nghề cũ, mà dưới mí mắt của Từ Tiến Nhung thì chẳng dễ gì gây dựng. Nếu ra biệt viện ở ngoại ô, chẳng phải tiện hơn sao?

Còn phụ mẫu nàng, hắn đã sẵn lòng dựa dẫm vào quan hệ, mà việc này lại do chính mẫu thân hắn chủ trương, nàng chỉ thuận thế mà thôi. Với bản tính khôn khéo của hắn, át sẽ nghĩ cách vá víu lời đồn, không để người ngoài bàn tán.

Quyết định xong, nàng khẽ cười với Hỷ Khánh, rồi gọi Diệu Xuân và Diệu Hạ về phòng thu xếp hành lý.

Diệu Xuân xem ra có chút không vui, có lẽ vì biết rời phủ cũng đồng nghĩa xa dần người nàng ta để ý. Còn Diệu Hạ tính vốn đơn thuần, dù thấy tiểu nương nhà mình hành động khác lạ, vẫn hồ hởi giúp đỡ, cùng mấy nha hoàn khác thu dọn ngay ngắn.

Diệu Xuân làm việc luôn chu đáo, đến khi trời nhá nhem đã sắp xếp xong xuôi. Dù theo lời Đạm Mai mà giản lược đi, vẫn còn năm sáu rương lớn nhỏ. Nàng mời Đạm Mai đến xem lại, nhưng nàng chỉ liếc qua rồi bảo:

“Được rồi, thế này là đủ.”

Đã đến giờ cơm tối. Từ Tiến Nhung không sai người đến mời cùng dùng bữa, chắc lại ra ngoài hoặc sang tây viện. Nàng đang định gọi cô bé Huệ tỉ bên đông sảnh sang ăn cùng, thì đã thấy con bé đứng ngoài ngó vào, trong mắt ánh lên chút hâm mộ.

Đạm Mai bước tới nắm tay Huệ tỉ, cùng nhau đi về nhà ăn.

Huệ tỉ ăn vài miếng rồi lại ngẩn người nhìn Đạm Mai. Bà vυ" bên cạnh định nhắc, nhưng Đạm Mai đã ngăn lại, dịu giọng hỏi:

“Có chuyện gì trong lòng à? Sao lại chẳng buồn ăn vậy?”

Huệ tỉ mím môi, không đáp. Bà vυ" đành xen vào:

“Phu nhân không biết đấy thôi. Tiểu cô nương từ khi hay tin ngày mai người sẽ theo lão phu nhân ra biệt viện Bắc môn ở riêng, liền nằng nặc đòi đi theo. May là nô tỳ khuyên can kịp, nói phu nhân đi phụng dưỡng lão phu nhân, tiểu thư sao tiện theo được.”

Nghe thế, Huệ tỉ cúi đầu, mặt đỏ bừng. Đạm Mai đang định nói gì, thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

Người giữ cửa khẽ gọi: “Đại nhân đến!”

Nàng khẽ thở dài, đành đứng dậy nghênh tiếp.

Từ Tiến Nhung bước vào, ánh mắt đảo qua bàn ăn, mày lập tức nhíu lại:

“Nhà ta sa sút rồi sao? Sao lại dọn cho nàng mấy món đạm bạc thế này?”

Thật ra, so với bữa đầu nàng dùng cơm trong phủ, chỉ bớt vài món ngọt và vài món nhắm rượu, chẳng đáng gì.

Nha hoàn hầu cơm bị hỏi, sợ hãi cúi đầu:

“Bẩm đại nhân… là phu nhân nói món ăn nhiều quá ăn không hết. Nếu đại nhân không dùng bữa ở đây thì… cho bớt đi vài món ạ…”

Đạm Mai chưa để nàng ta nói hết, đã lên tiếng cắt ngang:

“Quan nhân sao giờ mới về? Vì không thấy người sai báo trước nên thϊếp không chuẩn bị nhiều. Nếu chàng thấy ít, thϊếp lập tức bảo họ làm thêm.”

Từ Tiến Nhung nhìn nàng chằm chằm một lúc, rồi nhạt giọng nói:

“Nếu ta không báo trước, ý nàng là ta chẳng được phép về ăn cơm ở đây nữa à?”

Dứt lời, hắn đã ngồi xuống, nha hoàn lập tức bưng nước rửa tay và dọn bát đũa.

Huệ tỉ khẽ gọi “Cha…” rồi cúi gằm, chẳng dám ngẩng đầu. Nhìn cảnh ấy, lòng Đạm Mai chợt se lại, liền bảo bà vυ" đưa con bé đi. Nàng ngồi xuống chỗ cũ, yên lặng ăn cùng hắn.

Hắn ăn cực nhanh, chẳng mấy chốc đã xong hai bát cơm. Đẩy bát đũa ra, hắn nhìn thấy bát cơm nàng vẫn còn nửa, lại cau mày:

“Không phải ta đã dặn nàng ăn nhiều vào sao? Lại coi lời ta như gió thoảng à?”

“Vỗ béo cho lợn, để mai làm thịt à?” Nàng thầm nghĩ, nhưng mặt vẫn bình thản.

Chỉ cần chịu đựng thêm một đêm thôi, mai là có thể rời khỏi nơi này rồi.

Nàng không dám khiến hắn nổi giận, sợ hắn đổi ý. Thấy hắn vẫn nhìn mình không vui, nàng liền múc vài muôi canh, vội vã nuốt xuống, rồi khẽ cười nói:

“Thϊếp ăn no rồi.”