Sở dĩ Văn Đạm Mai giữa chốn danh môn khuê các Kinh thành lại khiến người ta để mắt, không phải vì tài học, cũng chẳng vì dung mạo, mà bởi nàng tuy mới mười sáu xuân xanh, nhưng đã là một quả phụ từng ba lần góa chồng.
Ba vị phu quân trước của nàng, Đạm Mai hoàn toàn không có ấn tượng gì. Chỉ là có lần vô tình nghe bọn hạ nhân trong phủ nói chuyện sau lưng, nàng mới biết được sơ lược mọi chuyện.
Văn Đạm Mai nguyên thân từ nhỏ đã được hứa gả cho công tử phủ Quang Lộc Đại Phu ở Kinh thành. Khi nàng vừa tròn mười ba tuổi, đến lúc thành thân, thì nam tử kia vào mùa xuân cùng bằng hữu du hồ chẳng may bị chết đuối. Năm sau, Tần thị lại thay nàng định một mối khác, chưa được nửa năm, nam nhân ấy lại đột nhiên mắc bệnh đậu mà chết. Đến đây, danh tiếng “khắc phu” không may của nàng bắt đầu lan truyền khắp nơi.
Khó khăn lắm đến năm mười lăm tuổi, rốt cuộc cũng tìm được một người nguyện ý cưới nàng. Đó là công tử của phủ Thông Trực Lang tòng lục phẩm. Tuy nàng là thiên kim của phủ Tể tướng mà phải hạ giá xuất giá, đã là uất ức lắm rồi, nhưng Tần thị vẫn lo bên kia đổi ý, bèn hứa gả kèm theo hồi môn phong hậu.
Nào ngờ đến ngày thành thân, hai người vừa bái đường xong, vào động phòng chưa được bao lâu, tân lang đột nhiên mặt tím môi xanh, trợn trắng mắt mà ngã lăn xuống, chết ngay tại chỗ. Đám cưới đỏ thắm bỗng chốc biến thành tang lễ phủ trắng. Tiểu mỹ nhân mười lăm xuân xanh vậy mà trở thành quả phụ.
Từ đó, danh hiệu “thiên kim phủ Tể tướng khắc phu như Bạch Hổ” của nàng đã thực sự được khắc sâu vào lòng người.
Tần thị sợ nữ nhi ở phủ Thông Trực Lang bị ức hϊếp, đến cả của hồi môn cũng không cần, vội vàng đón con về phủ, giữ bên mình mà nuôi dưỡng. Văn Đạm Mai trở về, ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, mặc cho Tần thị khuyên nhủ ra sao cũng vô dụng. Có một hôm, thừa lúc nha hoàn sơ ý, nàng liền treo cổ tự vẫn. May mắn thay được phát hiện kịp thời, cứu sống trở lại. Song sau khi tỉnh lại, người ngoài làm sao hay biết, thân xác Văn Đạm Mai lúc này đã đổi hồn thành một người khác.
Từ lúc Đạm Mai đến nơi này, phát hiện bản thân đã hóa thành một thiếu nữ mười lăm tuổi, nàng liền hành sự vô cùng cẩn trọng, thường ngày không nói nhiều, cũng chẳng gây chuyện. Tần thị vốn sinh được một nhi tử, từ đó không còn sinh nở, mãi đến ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi mới hạ sinh được tiểu nữ nhi này, từ nhỏ đã thương yêu hết mực. Nay thấy nữ nhi sống lại, Tần thị liền khấu đầu lễ tạ khắp chư thiên thần Phật, cảm động đến rơi lệ, đối với việc nữ nhi thay đổi tính tình cũng chẳng mảy may nghi ngờ, chỉ hận không thể nâng như trứng, hứng như hoa.
Chớp mắt đã một năm trôi qua, Đạm Mai cũng dần quen với nơi này. Mỗi ngày ở trong tiểu viện của mình, tập thêu thùa, luyện chữ, trồng hoa chăm cỏ, sửa sang vườn tược, cuộc sống trôi qua cũng xem như yên ổn.
Điều duy nhất khiến nàng phiền muộn chính là mẫu thân Tần thị và tẩu tử Lưu thị. Một người thật lòng thương yêu, một người ngoài mặt thân thiết trong lòng giả dối, song cả hai đều có chung một nguyện vọng: mong nàng sớm ngày tái giá.
Chỉ tiếc rằng, danh xưng “Bạch Hổ khắc phu” đã an bài, còn có ai dám liều mệnh cưới nàng? Suốt hai năm nay, Tần thị nhờ bà mai trong chốn quan lại tìm khắp nơi, thỉnh thoảng cũng gặp được vài kẻ tham vọng gia thế và của hồi môn mà đồng ý. Nhưng đến thời khắc quyết định thì lại lần lượt thoái lui. Tần thị thấy hôn sự nữ nhi mãi không thành, còn bị người đời châm biếm sau lưng, tức giận đến nỗi nghiến răng nghiến lợi.
Hai năm trước vì đến muộn mà chẳng đặt được chỗ trong lễ tắm Phật ở Tướng Quốc Tự. Năm nay, bà quyết tâm chuẩn bị từ sớm, dâng cúng hương hoả hậu hĩnh, lấy được vị trí gần đàn giảng pháp nhất, một lòng mong muốn nữ nhi nhờ vào lễ này mà rửa sạch vận xui, sớm ngày xuất giá.
Vài hôm trước, thấy Đạm Mai có vẻ không muốn đi, bà liền mắng nàng là “không hiểu chuyện”, ép nàng phải đến cho bằng được. Giờ phút này, nhìn thấy đám phu nhân kinh thành chỉ trỏ bàn tán về nữ nhi mình, Tần thị mới ngầm hiểu.
Thì ra con bé sớm đoán được tình cảnh hôm nay, bởi vậy mới không muốn xuất hiện. Trong lòng bà vừa giận vừa hối, quay sang nhìn nữ nhi vẫn bình thản cúi đầu, ánh mắt an tĩnh như không việc gì, lúc này mới thấy được phần nào an ủi. Bà cũng chẳng buồn trò chuyện cùng ai nữa, giận dỗi ngồi lặng một chỗ.
Chẳng bao lâu sau, tiếng chuông mõ cùng vang lên, hương khói lượn lờ. Đại pháp sư xuất hiện, khoanh chân ngồi sau án hương đặt lư hương đồng chóp nhọn hình kim Phật tâm. Đại điện Huệ Lâm Viện rộng lớn lập tức im phăng phắc như tờ.