Chương 10.2

Đạm Mai đứng yên, nghe mấy câu chẳng đầu chẳng cuối, vẫn chưa hiểu ý, chỉ im lặng lắng nghe.

Quả nhiên, vừa dứt lời, lão phu nhân liền ngẩng mắt nhìn nàng:

“Con dâu à, ta ở đây thấy khí lạnh và ngột ngạt, mai sớm ta sẽ về biệt viện ở ngoại thành phía Bắc. Ngươi theo ta cùng đi, để ta cũng được hưởng cái phúc được con dâu hầu hạ.”

Khi đi trên đường đến đây, Đạm Mai đã nghĩ đến trăm ngàn khả năng, duy chỉ không ngờ rằng lão phu nhân gọi mình đến là vì chuyện này.

Có lẽ mọi người đều cho rằng nếu nàng biết, ắt sẽ không bằng lòng, nên Hỷ Khánh mới ra hiệu cho nàng “đừng lo”. Nào ngờ trong lòng nàng, thật ra lại chẳng hề phản đối. Nàng vừa định mở miệng đáp thuận, chợt cảm thấy có điều không ổn, thì sau lưng đã vang lên một giọng nói trầm:

“Việc này e là không thỏa đáng. Nhi tử xin mẫu thân hãy suy nghĩ lại.”

Đạm Mai quay đầu nhìn. Chẳng ai khác, chính là Từ Tiến Nhung. Hắn vẫn mặc bộ y phục ban nãy, hẳn là vừa hay tin đã vội vã chạy tới.

Đám nha hoàn, bà vυ" trong phòng thấy hắn bất ngờ xuất hiện, đều luống cuống hành lễ. Hắn phất tay cho tất cả lui ra ngoài.

Hỷ Khánh đi ngang qua Đạm Mai, khẽ mỉm cười. Lúc này nàng mới hiểu, thì ra lời “hãy yên tâm” ban nãy chính là vì biết Từ Tiến Nhung sẽ đến ngăn cản. Có lẽ là Hỷ Khánh lén sai người đi báo tin.

Lão phu nhân thấy con trai vừa vào đã nói lời phản đối, liền sa sầm nét mặt, lạnh giọng mắng:

“Ngươi cái đồ con bất hiếu, cậy cánh mình cứng cáp rồi, càng ngày càng chẳng coi ta ra gì! Hay là ngươi cho rằng con dâu là tiểu thư xuất thân từ tướng phủ, nên không hầu nổi ta, một bà già quê mùa như ta nữa ư? Dù ta có là lão yêu nghìn năm thì cũng không nuốt sống được nàng ta đâu! Chỉ bảo nàng theo ta vài hôm, ngươi đã không nỡ, lại còn dám cãi ta? Được, được lắm! Con lớn chẳng nghe mẹ nữa rồi! Thật đáng thương cho ta. Ngày xưa một tay nuôi ngươi khôn lớn, giờ trong mắt ngươi chỉ có thê tử mới cưới, chẳng còn nửa phần nương già này! Ngươi đã không muốn ta ở đây, vậy ta dọn đồ trở về quê cũ Thanh Môn, khỏi chướng mắt ngươi, khỏi làm phiền ngươi nữa!”

Vừa nói, bà vừa ngẩng cổ lớn tiếng gọi Hỷ Khánh vào thu dọn hành lý.

Đạm Mai cúi thấp đầu, sắc mặt căng chặt, song nơi khóe mắt vẫn thoáng liếc thấy Từ Tiến Nhung bị mẫu thân mắng đến không dám cãi lại, trong lòng bỗng thấy hả hê. Thậm chí thầm mong lão phu nhân mắng thêm đôi câu nữa.

Từ Tiến Nhung thấy mẫu thân mình đã đứng dậy làm bộ muốn đi thật, biết là bà chỉ giả vờ dọa, nhưng cũng vội bước lên quỳ xuống, giữ lại nói:

“Xin mẫu thân bớt giận. Nhi tử không phải tiếc con dâu, chỉ là nàng mới nhập phủ được hai ngày, nếu lập tức theo mẫu thân ra ngoại viện, e rằng người ngoài sẽ bàn tán. Mẫu thân muốn con dâu hiếu kính, đó là đạo lý, sao không ở đây cùng chúng con? Sớm tối nhi tử và con dâu đều có thể phụng dưỡng, như thế chẳng phải vẹn cả đôi đường sao? Đợi qua ít ngày nữa, nếu mẫu thân vẫn thấy không quen, khi ấy để nàng sang hầu mẫu thân, cũng hợp lẽ hơn.”

Những lời ấy vốn hợp tình hợp lý, song lão phu nhân đã tính toán từ trước, chỉ muốn tách đứa con dâu mang mệnh “bạch hổ khắc phu” này ra khỏi nhi tử mình cho yên lòng. Khó khăn lắm mới đợi được nàng về nhà mẹđẻ rồi quay lại, sao bà chịu nghe thêm lời can gián?

Bà hất tay gạt ra, tức giận nói:

“Nếu hôm nay ngươi không cho nàng đi theo ta về biệt viện hầu hạ, thì ta lập tức trở về quê Thanh Môn! Dù có chết ở đó, ta cũng chẳng cần thằng con bất hiếu quên nương như ngươi đến viếng!”

Từ Tiến Nhung còn đang lưỡng lự, thì Đạm Mai đã cất giọng bình tĩnh:

“Mẫu thân xin bớt giận. Được hầu hạ người chính là phúc khí mà con dâu tu được ba đời, sao lại có thể không bằng lòng? Con dâu về thu xếp ít đồ, nếu trời chưa tối, hôm nay đi theo người về biệt viện cũng là chuyện tốt.”

Vừa rồi, đôi mẫu tử kia cứ lời qua tiếng lại, khiến nàng chẳng có cơ hội chen miệng. Nay rốt cuộc cũng tìm được khe hở để nói, trong lòng mới khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Lời ấy vừa thốt ra, không chỉ lão phu nhân, ngay cả Từ Tiến Nhung cũng lộ vẻ kinh ngạc, cùng quay đầu nhìn nàng.

Đạm Mai thở phào xong, khoé môi bất giác khẽ cong, mang theo chút ý cười. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt hắn nhìn tới, tim nàng bỗng khựng lại, vội thu lại nụ cười, quay sang lão phu nhân, tỏ vẻ cung kính và chân thành.

Lão phu nhân vừa bị nhi tử cãi lại, gương mặt sa sầm. Giờ thấy con dâu hiểu chuyện như thế, nét mặt liền dịu xuống, còn thoáng lộ vẻ đắc ý. Bà liếc xéo đứa nhi tử đang im thin thít một cái, thầm nghĩ: “Quả nhiên là tiểu thư xuất thân từ tướng phủ, biết xem sắc mặt người ta mà hành xử.”

Trong bụng vốn muốn tách hai phu thê trẻ ra sớm, nên vừa định gật đầu cho đi ngay hôm nay, thì Từ Tiến Nhung đã nhìn Đạm Mai một cái, cất giọng:

“Nàng đã nói vậy, thì theo ý mẫu thân, để mai hãy đi. Việc gì phải hấp tấp như thế?”

Lão phu nhân hơi bất mãn, song cũng nghe ra giọng nhi tử mang theo ý ép buộc, đành phải gật đầu. Nghĩ lại, chỉ thêm một đêm thôi, sáng mai nàng dâu mới đã phải theo mình đi biệt viện, thì cái “tà khí bạch hổ khắc phu” kia ắt không còn cơ hội gần gũi nhi tử bà nữa. Càng nghĩ càng vui, liền mỉm cười ngồi xuống ghế.