Chương 10.1

Đạm Mai khẽ sững lại. Nàng hơi ngẩng đầu, liền thấy trước mắt là chiếc cằm vuông vức mang chút sắc xanh nhạt vì gân căng lên. Ngẩng thêm một chút, đôi mắt đen sâu thẳm đang cúi xuống nhìn nàng, dường như trêu chọc, lại như dò xét.

Bản thân nàng cũng không còn trẻ, vậy mà sau khi chịu vài điều không vừa ý từ tân lang, vừa về đến nhà mẹ đẻ gặp mẫu thân, lại trở nên yếu lòng như thiếu nữ mới lớn, dễ rưng rưng, dễ rơi lệ. Trên đường trở về, nàng vẫn luôn tự trách bản thân vì cơn xúc động vừa rồi. Thật chẳng khác gì càng sống càng thoái lui, lại chẳng phải là sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng gì cho cam. Hành động ấy chỉ khiến mẫu thân thêm lo lắng mà thôi.

Vì thế, khi hắn bất chợt chạm đến nỗi lòng, nàng vừa thẹn vừa giận, gò má thoáng nhuộm sắc hồng. Nhưng dù sao nàng cũng chẳng phải thiếu nữ mười sáu bồng bột, rất nhanh liền trấn định lại. Nàng hiểu rằng nếu dây dưa với hắn, e rằng phần thiệt chỉ có mình. Nghĩ vậy, nàng dứt khoát giả như chẳng nghe thấy gì, nhẹ nhàng rút tay khỏi bàn tay hắn, cúi đầu nhấc váy bước lên bậc thềm, đi thẳng vào cửa chính.

Từ xa, Từ Tiến Nhung nhìn thấy khuôn mặt nàng vừa ngẩng lên đối diện mình, hai má thoáng ửng hồng, rõ ràng là vì xấu hổ mà sinh giận. Hắn vốn chỉ thuận miệng nói ra đôi lời khi nhớ lại cảnh tượng buổi sáng. Chẳng hiểu sao trong lòng lại có chút khó chịu, nên mới chủ động bước lên đỡ nàng xuống xe. Lời kia cũng là theo bản năng mà thốt ra.

Hắn vốn tưởng, đã hỏi thì nàng ắt sẽ đáp, hoặc phủ nhận, hoặc biện giải đôi điều. Nào ngờ nàng lại chỉ cúi đầu, im lặng rút tay, đi như không có chuyện gì, để hắn đứng chưng hửng giữa sân. Một lát lâu, hắn vẫn chưa hoàn hồn, chỉ đờ người nhìn theo bóng nàng.

Đám nha hoàn theo cùng từ sớm chẳng rõ chuyện gì vừa xảy ra. Thấy phu nhân đã vào trong, mà gia nhân lại cứ đứng đó ngẩn người nhìn theo, họ chẳng dám vượt mặt đi trước, chỉ có thể lúng túng đứng yên một bên.

Từ Tiến Nhung nhận ra ánh mắt mọi người, khẽ xoa tay, hắng giọng, rồi vén áo theo sau vào trong.

Đạm Mai đi một mạch về sân viện của mình. Còn chưa bước vào nhà, nha hoàn Diệu Hạ, người ở lại trong phủ hôm nay, đã vội chạy ra đón, vẻ mặt thoáng hoang mang.

Biết Diệu Hạ là kẻ không giấu nổi chuyện, Đạm Mai dừng bước, đưa mắt nhìn. Quả nhiên, Diệu Hạ cuống quýt nói:

“Phu nhân, vừa rồi Hỷ Khánh tỷ đến truyền lời rằng lão phu nhân bảo sau khi người hồi phủ thì lập tức sang gặp bà. Nô tỳ hỏi có chuyện gì, nhưng tỷ ấy không chịu nói.”

Nghe vậy, Đạm Mai hơi ngẩn ra. Đây quả là việc ngoài dự liệu. Mẫu thân của Từ Tiến Nhung xưa nay vốn lạnh nhạt, thường không nhận lễ vấn an của nàng. Sao lần này vừa về từ nhà mẹ đẻ, bà lại chủ động gọi nàng qua?

Nàng suy nghĩ giây lát, thật không đoán được lão phu nhân gọi mình vì chuyện gì. Nghĩ thế, nàng bước vào phòng, tháo xuống những trâm vòng bằng vàng ngọc, thay một bộ thường phục giản dị, rồi mới đi về phía chính viện ở phía Bắc.

Cửa đã mở sẵn. Ở trước hiên, có tiểu nha hoàn đang chờ. Thấy nàng tới, cô bé vội hành lễ, rồi dẫn nàng vào trong.

Đạm Mai còn chưa bước vào chính sảnh thì bên trong đã vang lên tiếng lão phu nhân, giọng đanh lại như đang mắng người.

Nàng vội đi nhanh vào, vừa tới đã thấy trong phòng bừa bộn một mảng. Dưới đất bày hai rương gỗ long não chưa kịp đậy nắp, bên trong lộn xộn toàn y phục và đồ vụn vặt, nhìn qua tựa như đang sửa soạn dọn nhà.

Người bị mắng là một tiểu nha hoàn chừng mười một, mười hai tuổi, trước mặt vương vãi đầy mảnh sứ vỡ, hẳn là một ấm trà bị rơi.

Đạm Mai bước lên hành lễ thỉnh an, song lão phu nhân chẳng buồn đáp, chỉ tiếp tục mắng:

“Ngươi cái con tay chân gầy guộc, nhìn là biết chẳng nên thân! Một cái ấm trà mà cũng không cầm cho vững. Nhà này có nhiều đồ dùng đến mấy cũng không chịu nổi ngươi hôm nay làm vỡ một cái, ngày mai lại làm vỡ thêm cái nữa! Ta đây không dám giữ ngươi nữa. Trong phủ này kẻ ốm yếu như ngươi thiếu gì, muốn ở đâu thì tự đi mà tìm chỗ!”

Lão phu nhân tuy mắng, nhưng con bé kia trông lại chẳng sợ hãi gì mấy, chỉ co đầu lại, len lén liếc về phía tỳ nữ Hỷ Khánh bên cạnh.

Hỷ Khánh đợi lão phu nhân mắng xong, liền đỡ bà ngồi xuống ghế, rồi cười cười nói:

“Lão phu nhân miệng thì cứng mà lòng lại mềm. Chẳng phải chỉ là cái ấm trà to đã dùng bảy tám năm thôi sao? Vỡ thì vỡ, coi như ‘tuế tuế bình an’* vậy. Đại nhân vốn hiếu thuận, lão phu nhân có muốn vàng núi bạc biển, ngài ấy cũng sẽ dâng tới tận tay. Nếu để người ngoài biết mẫu thân của đại nhân chỉ vì nha hoàn làm vỡ ấm mà đau lòng, e rằng họ sẽ cười chê sau lưng mất.”

(*“Tuế tuế bình an”: chúc bình an mỗi năm, thường nói khi đồ sứ vỡ để tránh điều xui.)

Vừa nói, Hỷ Khánh vừa liếc mắt ra hiệu cho tiểu nha hoàn kia. Con bé lè lưỡi, cúi xuống nhặt mảnh sứ rồi lủi đi thật nhanh.

Hỷ Khánh đã sớm trông thấy Đạm Mai. Đợi lão phu nhân không nói gì thêm, nàng mới tiến lên hành lễ rồi, thừa lúc quay lưng về phía lão phu nhân, khẽ nháy mắt ra hiệu “yên tâm”, sau đó lùi ra một bên.

Đạm Mai khẽ sững, chưa hiểu ý, thì đã nghe lão phu nhân lên tiếng, giọng khô khốc như tự nói với mình:

“Người con dâu trước của ta là đứa hiếu thuận nhất, ngày đêm hầu hạ bên ta. Chỉ tiếc mệnh nó ngắn, sinh được một nữ hài rồi mất, là ta chẳng có phúc hưởng con dâu hiền. Bao năm mong đợi, cuối cùng cũng đợi được thêm một người con dâu mới. Không biết đứa này có được như đứa trước, biết hiếu kính với ta hay không.”