Đạm Mai bị cánh tay rắn chắc của hắn đè ngang bụng, có chút khó chịu. Thế nhưng, lời hắn vừa nói rõ ràng là tha cho nàng. Dù lý do có hơi chói tai, nhưng rơi vào tai nàng lại chẳng khác nào ân huệ lớn nhất.
Nàng khẽ liếc trộm, thấy hắn quả nhiên đã nhắm mắt, mới dám tin là thật. Không dám nhúc nhích nữa, nàng chỉ co người nằm im bên cạnh, cũng khép mắt giả vờ say ngủ.
Một lúc lâu sau, nàng mới nín thở hé mắt nhìn, thấy người đàn ông bên cạnh vẫn nghiêng mình về phía nàng, hẳn đã ngủ rồi. Chỉ là hơi thở nóng rực từng nhịp phả lên thái dương nàng, làm vài sợi tóc mai lay động như cánh bướm trong gió, ngứa ngáy trên làn da.
Thêm vào đó, bụng dưới còn bị cánh tay hắn đè nặng, khiến nàng càng lúc càng thấy khó chịu. Cuối cùng nàng không nhịn nổi, khẽ nâng tay hắn lên đặt xuống gối, rồi từ từ dịch người vào phía trong. Khi đã không còn cảm nhận hơi thở và khí nóng tỏa ra từ hắn, nàng mới an tâm, thật sự muốn ngủ.
Đạm Mai nhắm mắt, nào hay người đối diện mà nàng tưởng đã ngủ say lúc này lại mở mắt, chăm chú nhìn nàng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn, chỉ có thể gọi là thanh tú, giờ không chút phấn son, làn da mịn màng như nước khiến người ta hận không thể cắn một ngụm. Ngoài lớp da thịt ấy, điểm duy nhất đáng khen hẳn là đôi mắt kia: ánh nhìn trong sáng, làm cả gương mặt thêm phần linh động. Giờ đây, đôi mắt ấy khép hờ, dường như chưa thật sự chìm vào giấc ngủ, hàng mi cong dài khẽ run rẩy như cánh chim nhỏ.
Từ Tiến Nhung nhìn mà trong lòng ngứa ngáy, chỉ muốn đưa ngón tay cái chạm lên để ép hàng mi ấy dừng lại. Tay hắn vừa khẽ động, thì ngoài kia, ngọn nến trong giá đỡ bằng mai rùa chợt tắt phụt vì đã cháy hết, cả phòng thoáng chốc chìm vào bóng tối.
…
Sáng hôm sau, Đạm Mai tỉnh dậy, tinh thần thấy khoan khoái. Từ Tiến Nhung hẳn là thật sự chê nàng gầy gò, tối qua chẳng động đến nàng một chút, khiến nàng cực kỳ hài lòng. Trong lòng nàng còn nảy ý nghĩ: từ nay nhất định không để thân thể tăng thêm một, hai lạng thịt nào nữa.
Theo tục lệ đương thời, sau ba ngày thành thân, con rể phải đưa tân nương về bái kiến nhạc phụ nhạc mẫu. Nếu gần thì tốt nhất ngày đầu hoặc ngày thứ hai, xa thì ngày thứ bảy cũng được. Nhà họ Từ cách phủ Tể tướng Tập Hiền chỉ bảy tám con phố, nên ngày thứ hai đã phải về rồi.
Đạm Mai ngồi trước gương trang điểm. Vì hôm nay là lần đầu hồi môn sau khi xuất giá, nên nàng không dám sơ sài. Dù không lộng lẫy bằng ngày đại hôn, nhưng cũng phải thật trang trọng và tươi tắn. Trên mặc áo lụa đỏ thẫm thêu chìm hoa mẫu đơn bằng chỉ vàng, kiểu giao lĩnh. Dưới mặc váy gấm đỏ thắm thêu bướm tròn rực rỡ, ngang lưng thắt đai lưng chỉnh tề. Dải lụa bạc đỏ dài quá gối buộc nút song hỷ như ý, đi lại thì chuỗi ngọc châu khẽ chạm nhau leng keng.
Nàng vừa trang điểm xong, Huệ tỷ đã được nhũ mẫu dẫn đến thỉnh an. Thấy Đạm Mai y phục rực rỡ lộng lẫy, Huệ tỷ thoáng ngẩn người, ánh mắt lộ vẻ ngưỡng mộ. Nhũ mẫu già đời kia cười nói:
“Tiểu nương tử, thêm hai năm nữa cũng có thể xuất giá rồi, khi ấy e rằng cũng đẹp đến chói mắt thế này thôi.”
Lời ấy khiến Huệ tỷ đỏ bừng mặt, xấu hổ không thôi. Đạm Mai hiểu rằng thời nay nữ nhi mười mấy tuổi đã đính hôn là chuyện thường, nhưng nàng vẫn không ưa kiểu nói của nhũ mẫu, lông mày hơi chau lại. Chỉ dịu dàng bảo Huệ tỷ:
“Ta hôm nay phải về thăm nhà mẹ đẻ. Ngươi cứ học hành vào buổi sớm, trưa nghỉ ngơi xong thì tự do vui chơi, không cần gắng gượng mãi.”
Nàng nói vậy là vì hôm qua ở chung đã biết, Từ Tiến Nhung quản Huệ tỷ cực kỳ nghiêm khắc. Trong phủ chẳng những mời thầy dạy chữ, thơ phú, thêu thùa, mà ngay cả bếp núc cũng phải học. Mỗi ngày sáng tối đều luân phiên học tập, tựa hồ muốn rèn luyện nàng trở thành một vị chủ mẫu hoàn hảo trong tương lai. Đạm Mai nghe mà thầm lắc đầu, lòng càng thương xót Huệ tỷ, nên mới ân cần dặn dò. Huệ tỷ nghe vậy, mắt sáng rỡ, khẽ mím môi cười.
Nhũ mẫu không biết mình vừa nói gì khiến tân phu nhân không vui, nhưng cũng biết nhìn sắc mặt, thấy Đạm Mai không muốn để ý tới mình, liền im lặng, cẩn thận đưa Huệ tỷ lui xuống.
Đạm Mai ăn qua loa chút điểm tâm, rồi mang theo Diệu Xuân cùng vài tỳ nữ đi ra chính đường. Nàng vừa bước vào đã thấy Từ Tiến Nhung ngồi đó, bên cạnh là một quản gia trung niên đang chỉ vào chiếc hộp gỗ tử đàn khảm xà cừ, cung kính nói:
“Văn tướng sinh bình yêu nhất là kỳ thạch. Trong hộp này có một khối đá Linh Bích cao hơn một thước, vốn đã hiếm thấy, lại thuộc loại Linh Bích bạch, hình dáng giống như mai tuyết tranh xuân, quả là muôn vàn khó gặp. Tam gia, ngài thấy thế nào?”
Vừa nói, lão quản gia vừa mở hộp cho hắn xem.
Đạm Mai hôm qua từng gặp qua người này, biết là quản gia của Từ Tiến Nhung, theo hầu nhiều năm, nên không giống những hạ nhân khác trong phủ, vẫn gọi theo lối cũ chứ chẳng đổi thành “đại nhân”. Nghe ông ta nói, nàng lập tức hiểu khối đá trong hộp chính là sính lễ chuẩn bị để hôm nay đem tặng cha nàng, liền không nhịn được mà liếc qua. Thấy trong hộp là một phiến đá trắng muốt, xen kẽ mảng nâu đỏ thô ráp, thoạt nhìn quả thật như vách núi lộ ra khi tuyết đầu xuân vừa tan.