Từ Tiến Nhung cảm tạ, liền cho người đưa ông về.
Hồ lang trung khi đi ra còn tự thấy đắc ý, nghĩ rằng mình đã giúp nữ nhân kia qua ải, lại khéo nói đỡ cho nàng một câu, chắc hẳn nàng phải biết ơn ông vô cùng. Bình thường chẩn mạch, nếu gặp trường hợp như thế, ông chỉ nói đoạn đầu, chứ ít khi thêm câu dặn dò nam nhân nên “nhiều bầu bạn” như vậy. Không hiểu hôm nay vì sao, khi bắt gặp bàn tay nõn nà kia dưới ánh nến, trong lòng lại sinh ra chút thương hương tiếc ngọc. Đến khi được đưa ra ngoài, ông mới mơ tưởng xem dung nhan sau tấm màn kia hẳn phải đẹp thế nào.
Nhưng Hồ lang trung nào biết, lúc này Đạm Mai bên trong lại sững người, trong lòng kêu khổ không thôi – không ngờ lại gặp phải một vị “lang trung tầm thường” đến thế. Nàng ôm chăn, ngồi co lại, mặt mày ủ dột. Lại thấy Từ Tiến Nhung bước vào màn, đứng trước giường nhìn nàng, nét mặt như cười mà chẳng cười. Nàng bối rối đến mức đầu óc rối tung, muốn nói rằng mình vốn không bệnh, nhưng nếu vậy thì giải thích sao chuyện khi nãy đóng then cửa? Còn nếu gật đầu tin lời lang trung, lại càng trái ý nàng. Lúng túng đến cùng, chỉ thốt được một câu vụng về:
“Thϊếp không có cái tâm bệnh mà lang trung nói, ông ấy nói nhảm thôi. Thϊếp cũng chẳng cần chàng bầu bạn.”
Vừa dứt lời, nàng đã biết mình lỡ miệng, hối hận thì cũng chẳng kịp, đành im bặt.
Trong mắt Từ Tiến Nhung thoáng hiện ý cười, nhưng chỉ chớp mắt rồi biến mất. Hắn khẽ hừ một tiếng:
“Lang trung ấy rất có tiếng, lời ông ta nói hẳn không sai. Ông ta đã dặn vậy, ta tất nhiên sẽ nghe theo, về sau sẽ quan tâm nàng nhiều hơn. Nếu ta không báo trước, thì tức là ta sẽ ngủ ở đây. Sau này đừng để ta bắt gặp nàng vô cớ cài then cửa.”
Nói xong, Đạm Mai hơi ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt hắn dán chặt lên mình, lóe lên một tia u ám, nàng liền thấy tim thắt lại. Nàng còn chưa kịp đáp, hắn đã quay lưng, chắp tay sau lưng bước ra.
Trong lòng Đạm Mai dâng lên một nỗi thất bại, hận không thể hét lên để xả cơn tức. Nàng chẳng buồn cởϊ áσ, ngả người xuống giường, thầm biết trò giả bệnh để trốn tránh lần này coi như hỏng hẳn rồi.
Chẳng bao lâu, lại nghe tiếng bước chân từ ngoài truyền đến. Đoán là Từ Tiến Nhung quay lại, quả nhiên thấy cửa được then, màn bị vén, hắn đã bước vào. Nàng vội cuộn chăn, lăn đến sát vách giường, trốn vào trong cùng.
Từ Tiến Nhung dường như vừa tắm xong, người chỉ mặc áo đơn rộng rãi. Hắn cởi bỏ, ném bừa lên bàn, rồi giường lập tức lún xuống, hắn đã nằm lên. Chỉ một cái vươn tay dài, nàng đã bị kéo lại sát bên, chăn bông cũng bị hắn vò thành một nắm. Thấy nàng còn mặc áo chỉnh tề, hắn sầm mặt, bàn tay liền dò lên cổ áo.
Đạm Mai biết tối nay lại khó thoát khỏi. Trong lòng cực kỳ chán ghét, nhưng hắn là phu quân, nếu hắn cưỡng ép, nàng cũng chẳng thể làm gì. Chỉ là nỗi phẫn nộ dồn nén, khiến nàng gạt tay hắn ra, hậm hực tự mình cởϊ áσ khoác ném xuống cuối giường, rồi lại cởi trung y, chỉ để lại yếm đỏ và qυầи иᏂỏ. Nàng ngẩng đầu, lạnh giọng:
“Còn lại thì chàng muốn tự cởi hay để thϊếp cởi luôn?”
Từ Tiến Nhung nhìn thoáng qua bờ tay trắng như ngó sen cùng đôi chân thon nhỏ lộ ra ngoài yếm đỏ, bất giác bật cười.
Đạm Mai lần đầu thấy hắn cười, khóe môi cong lên, đường nét trên mặt mềm mại hẳn đi, khiến nàng không đoán nổi trong lòng hắn nghĩ gì, chỉ thấy ngờ vực nhìn chằm chằm.
Nụ cười chưa dứt, hắn đã nghiêng người đè nàng xuống chiếc gối thêu uyên ương hợp hoan bên cạnh, khép mắt nói:
“Người nàng mảnh khảnh, ta mạnh tay một chút là gãy mất cái eo. Từ mai, mỗi bữa cơm ăn thêm một bát cho ta. Đợi nàng có da có thịt rồi, ta mới có hứng thú. Khuya rồi, ngủ thôi. Dưỡng sức, ngày mai còn phải cùng nhau về thăm nhà mẹ nàng.”