“Còn ngẩn ra làm gì? Lang trung sắp tới rồi, nàng định giữ bộ dạng thế này để cho người ta xem bệnh sao?”
Lời vừa dứt, Diệu Xuân và Diệu Hạ lập tức chạy vào, giúp nàng mặc trung y, lại khoác thêm áo khoác mỏng bên ngoài, còn chải gọn lại mái tóc xõa rối, rồi mới lui ra.
Đạm Mai chẳng còn cách nào, giờ có nói mình không bệnh thì cũng muộn rồi, đành nằm yên trên giường, trong bụng quyết định lát nữa khi lang trung đến, nàng sẽ cứng miệng khẳng định mình khó chịu, để xem hắn làm thế nào.
Trong khi nàng âm thầm tức tối, bên ngoài Từ Tiến Nhung lại an nhàn thảnh thơi, tiếng lật giấy sách khẽ khàng vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Chẳng bao lâu, lang trung quả nhiên đã tới.
Một phen rộn ràng này đã sớm khiến đám hạ nhân trong viện đều thức dậy, lúc này tất cả đã tụ tập chờ bên ngoài. Khi thấy lang trung vào, họ liền bày sẵn một chiếc bàn thấp ngay cạnh giường Đạm Mai, trải khăn lụa ở giữa. Theo quy củ, khi chẩn mạch, bệnh nhân chỉ cần đưa tay ra khỏi tấm màn để lang trung bắt mạch.
Vị lang trung này họ Hồ, gia tộc đã nhiều đời hành y cứu người, đặc biệt giỏi các chứng bệnh của nữ nhân. Nữ quyến nhà giàu quyền quý trong kinh thành, hễ thân thể bất ổn, ngoài thái y trong cung, người đầu tiên nghĩ đến đều là Hồ lang trung, danh tiếng lẫy lừng. Khi đó ông vốn đã đóng cửa nghỉ ngơi, nhưng bị người gõ cửa gấp rút. Vừa nhìn thấy người truyền tin tuy ăn mặc như quản gia, song vải vóc thì hảo hạng, lại xuất tiền rộng rãi, biết ngay là gia đình có bối cảnh, ông liền mang theo hòm thuốc, vội vàng đi theo.
Bước vào chính phòng, chỉ thấy ngoài sảnh đứng chật nửa gian toàn là nha hoàn, bà vυ". Một nam tử khoảng ba mươi tuổi đi ra đón, tuy chỉ mặc thường phục, nhưng quần áo vốn đơn giản mặc trên người khác thì bình thường, đặt trên người hắn lại khiến dáng vẻ thêm hiên ngang. Khuôn mặt nghiêm nghị, khí thế uy nghiêm, Hồ lang trung biết ngay đây là chủ nhân, không dám nhìn lâu, chỉ khẽ chắp tay hành lễ rồi được dẫn vào nội thất.
Trong phòng, chỗ nào cũng còn mang dấu vết tân phòng, hương thơm dìu dịu, đồ dùng trang trí tinh xảo đẹp đẽ, rõ ràng là tân nương mới cưới thân thể không khỏe. Ông càng không dám sơ suất, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ đã chuẩn bị sẵn, nói:
“Phu nhân, xin đưa tay ra.”
Đạm Mai biết không thể trốn tránh, đành duỗi một bàn tay trắng nõn ra khỏi tấm màn, đặt lên gối mạch.
Hồ lang trung nhìn thấy bàn tay dưới ánh nến trắng mịn nõn nà, lập tức thu lại ánh mắt, không dám nhìn lâu. Ông đặt hai ngón tay lên mạch, nhắm mắt lại, tập trung bắt mạch.
Nhưng càng chẩn, trong lòng ông càng thấy khó hiểu. Mạch tượng rõ ràng là của một thiếu nữ trẻ khỏe, mạch nhỏ mịn đều đặn, lưu thông thông suốt, không phát hiện ra bệnh trạng gì. Nếu nói là không có vấn đề, vậy cớ gì phải mời ông đến một cách long trọng thế này?
Đang phân vân, bỗng từ sau tấm bình phong truyền đến một tiếng ho khẽ, âm thanh yếu ớt, dịu dàng. Chỉ một tiếng ấy thôi, lại như gáo nước lạnh dội xuống, khiến Hồ lang trung bừng tỉnh, chợt hiểu ra.
Hồ lang trung vốn thường ngày chẩn mạch cho nữ quyến các nhà quyền quý ở kinh thành, sớm đã quen thuộc những vòng vo trong chốn này. Có bệnh lại giả vờ không, không bệnh thì lại bảo có bệnh – chuyện ấy ông đã gặp không biết bao nhiêu lần. Nay xem ra, cô nương sau tấm màn thêu kia tám phần mười là đang giả bệnh để cầu lấy sự quan tâm của vị nam nhân khi nãy.
Trong lòng nghĩ xong, ông thu tay lại, quay sang nói với Từ Tiến Nhung:
“Đại quan nhân không cần lo. Phu nhân tuy mạch hơi yếu, nhưng ta thấy là do tâm khí uất kết mà ra, chẳng có gì nghiêm trọng. Ta có một đơn thuốc tên là Phù Dung Giác Hương Hoàn, cứ uống nửa tháng sẽ ổn. Chỉ là bệnh ở tâm thì phải chữa bằng tâm, nếu quan nhân chịu để tâm, bầu bạn nhiều hơn, phu nhân khí huyết sẽ thêm sung mãn, bệnh tình càng chóng khỏi.”