Trong phòng ngoài ban đầu là một trận yên lặng, chẳng bao lâu đã nghe thấy giọng nói của Từ Tiến Nhung vang lên:
“Đang yên lành sao tự dưng lại thấy khó chịu trong người? Có phải các ngươi hôm nay hầu hạ không chu đáo?”
Xem chừng là đang hỏi Diệu Xuân và Diệu Hạ, trong giọng có vẻ không vui. Hai người họ còn chưa kịp đáp, thì Đạm Mai đã vội tiếp lời:
“Thϊếp chỉ cần nghỉ ngơi một lát là sẽ khỏe, không liên quan đến họ. Quan nhân xin cứ tự nhiên.”
Nói xong, nàng chăm chú lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Chẳng mấy chốc đã nghe bước chân dần xa, quả thật là đã đi rồi. Ban đầu nàng còn lo hắn không tin, sẽ phải tốn công giải thích thêm, không ngờ lại dễ dàng cho qua như vậy. Đang thầm nhẹ nhõm, bỗng nghe bên ngoài có tiếng gõ cửa, biết ngay là Diệu Xuân và Diệu Hạ, bèn xỏ dép, bước ra mở cửa.
“Phu nhân… người thật sự khó chịu ư?”
Diệu Xuân cầm cây nến đứng ngoài cửa, liếc nhìn Đạm Mai, dè dặt hỏi.
Đạm Mai khẽ “ừ” một tiếng, quay vào giường nằm lại. Thấy Diệu Xuân còn đứng ngoài màn, nàng nhàn nhạt dặn:
“Khuya rồi, ngươi ra gọi bà tử gác cổng khóa cửa viện lại, rồi tự mình cũng nghỉ sớm đi. Hôm nay mọi người đều vất vả cả ngày rồi.”
Diệu Xuân vội vàng đáp một tiếng, đặt cây nến lên bàn, rồi mở nắp ống hương bằng ngọc chạm trổ tùng hạc. Nàng cho vào đó một miếng hương An Tức, chỉnh lại nắp, đợi làn khói trắng mỏng manh từ lỗ nhỏ bay thẳng lên, mới treo trở lại lên giá. Sau đó nàng cầm đèn, khẽ khàng khép cửa lại rồi lui ra.
Đạm Mai biết Diệu Xuân vốn hầu hạ chu toàn, trong lòng ghi nhớ ân tình ấy. Chỉ là từ khi phát hiện nàng ta có chút tâm tư khác, nàng liền giữ khoảng cách, chuyện gì cũng chừa ba phần. Giờ thấy nàng ta cũng đã lui ra ngoài, lại nghe tiếng cửa phòng ngoài kẽo kẹt mở khép, chắc là Diệu Xuân hay Diệu Hạ đi dặn khóa cổng, Đạm Mai mới thở phào một hơi.
Khi buông lỏng, nàng cảm thấy trời đã sang tiết, mặc trung y ngủ trong chăn dày có hơi bí bách, liền cởi bớt, chỉ còn lại yếm mỏng và qυầи ɭóŧ. Nàng xoãi tay chân, nằm sấp trên chiếc giường rộng rãi mềm mại, thầm nghĩ nếu từ nay về sau đêm nào cũng chỉ mình mình nằm thế này, mới thực sự thoải mái.
Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, bất ngờ lại nghe tiếng bước chân vừa rời đi không lâu lại quay trở lại. Trong khắp phủ này, chỉ có bước chân của người đó mới vang lên ngang ngược như vậy. Đạm Mai giật mình thót tim. Còn chưa kịp hiểu sao hắn lại quay lại, thì cửa phòng chưa kịp cài then đã bị đẩy mở mạnh. Từ Tiến Nhung sải bước đi vào, phía sau Diệu Xuân vội vàng theo vào, thắp sáng đèn trong phòng.
“Mới sớm thế mà đã bảo khóa cửa làm gì? Nàng đã nói trong người không khỏe, ta bảo người đi mời lang trung đến khám cho, rồi hãy ngủ cũng chưa muộn!”
Giọng vừa dứt, màn trướng đã bị vén lên, Từ Tiến Nhung cúi người nhìn Đạm Mai đang nằm trên giường.
Đạm Mai chưa kịp mặc lại y phục, vội cuộn mình trong chăn để che thân. Nhưng trong lúc rối loạn, một đoạn cổ chân trắng nõn cùng bàn chân nhỏ nhắn vẫn lộ ra trên nền gấm đỏ thẫm. Thấy ánh mắt hắn dừng lại ở đó, nàng lập tức rụt vào trong chăn.
Hóa ra khi nãy hắn rời đi, lại là để gọi lang trung!
“Vừa rồi thϊếp đã nói rồi, chỉ cần nghỉ ngơi là được, mời gì lang trung, thϊếp không xem!”
Đạm Mai bực bội, giọng nói lộ rõ vẻ giận dỗi.
“Nàng mới về nhà ta chưa bao lâu đã than người không khỏe. Nếu không để lang trung xem cho rõ ràng, ngày mai về thăm nhạc gia, họ lại tưởng ta ức hϊếp nàng.”
Từ Tiến Nhung liếc nhìn dáng nàng chỉ để lộ cái đầu trong chăn, thong thả nói một câu, rồi bước ra ngoài trướng. Hắn ngồi xuống bàn, khều lửa cho sáng thêm ngọn nến, tiện tay cầm một quyển sách, ra dáng không định rời đi nữa.
Đạm Mai tức đến nỗi nằm im, không nhúc nhích, trong lòng vừa hận vừa bực. Người ngoài thì vẫn chăm chú đọc sách, nhưng miệng lại buông lời: