Đạm Mai đã sớm đoán được kết quả, lần này qua cũng chỉ để giữ lễ mà thôi. Thấy Hỷ Khánh khó xử, nàng mỉm cười:
“Mẫu thân ta vừa nói gì, ngươi cứ nói thẳng, không sao đâu.”
Hỷ Khánh bất đắc dĩ, mới ghé lại gần, hạ giọng:
“Thực là lão phu nhân nhất định sai nô tỳ nói, mong phu nhân chớ trách. Lão phu nhân bảo, thấy phu nhân đứng trước mặt thì bà không nuốt nổi cơm.”
Đạm Mai chỉ khẽ cười, chẳng để trong lòng, khẽ “ừ” một tiếng rồi định quay đi. Đột nhiên trong đầu lóe ý, nàng tháo chiếc vòng vàng quấn chỉ từ cổ tay, giấu vào tay áo, rồi bước lên, nhẹ nắm tay Hỷ Khánh, khẽ nhét vào, mỉm cười:
“Vậy phiền ngươi để tâm hơn, thay ta, đứa con dâu bất hiếu này, mà bù đắp chút lòng thành.”
Hỷ Khánh còn đang sững sờ, nàng đã buông tay, khẽ gật đầu rồi xoay người bỏ đi.
Về tới phòng mình, Từ Tiến Nhung vẫn chưa về. Nàng vừa mới ngồi nghỉ thì Diệu Xuân vào báo, ba vị thϊếp trong nhà đã đứng ngoài sân chờ hầu nàng dùng bữa. Nhớ lại chuyện vừa nãy, Đạm Mai khẽ bật cười, chẳng cần nghĩ đã bảo từ chối, còn dặn thêm:
“Về sau cũng khỏi phải tới.”
Diệu Xuân thoáng do dự, dừng lại rồi dè dặt nói:
“Phu nhân, e rằng như thế không ổn. Nếu ngay ngày đầu đã không lập quy củ trước mặt họ, về sau chỉ sợ…”
Nàng nay đã đổi cách xưng hô gọi Đạm Mai là “phu nhân”.
Đạm Mai ngẩng mắt liếc nàng một cái, chẳng đáp lời. Diệu Xuân vội nuốt nốt câu còn lại, lui ra truyền lệnh.
Nàng sai Diệu Hạ mời Huệ tỷ bên Đông sương phòng sang, rồi hai người cùng vào thiện phòng.
Trên bàn gỗ hồng sắc, bốn góc chạm linh chi cuốn mây, đã bày sẵn bốn đĩa hoa quả theo mùa: củ sen lát, bánh lê, nấm mật, cùng dâu anh đào. Tiếp đó lại bưng lên bốn đĩa bánh ngọt tinh xảo như bánh cam lộ nhân vải, hồ đào Tô, tùng tử quấn… rồi mới dọn chính tịch.
Món đầu là chim cút hấp hoa, thăn heo trắng nấu vải; món thứ hai là dạ dày non với thận bê non; món thứ ba gồm chân gà hầm và canh chim cút; món thứ tư là cá mập hầm, cua nhồi cam. Ngoài ra còn có điểm tâm kèm rượu: gà tần mềm, bánh nướng, sườn nướng, thịt chim cút khô… khiến Đạm Mai phải thầm thở dài.
Trước kia, dù ở phủ Tập Hiền Tể tướng hơn một năm, ăn dùng cũng đều là hảo phẩm, song ngay cả trong phủ ấy, bữa cơm thường ngày cũng không đến mức khoa trương như vậy. Huống hồ giờ đây, chỉ có nàng và Huệ tỷ? Thấy đầu bếp vẫn còn định xuống bếp mang thêm, nàng không nhịn được gọi lại:
“Còn chưa dọn xong sao?”
Tiểu nha hoàn coi việc bếp cúi đầu đáp:
“Dạ vẫn còn bốn món tiễn rượu nữa: ốc hương chiên dạ dày, cua lột xiên…”
Chưa dứt lời, Đạm Mai đã cau mày ngắt ngang:
“Ngày thường các viện đều ăn uống thế này à?”
Nha hoàn đáp:
“Lão phu nhân đã giản lược nhiều, vì bà ít khi ở đây. Trước kia từng bị bà quở trách vì bày biện thế này. Ba phòng ở Tây viện đều giảm một bậc so với bên phu nhân, mỗi món giảm một nửa. Nếu đại nhân ở viện nào dùng bữa thì sẽ bày y như hôm nay.”
Đạm Mai nhẩm đếm số đĩa trước mặt, chưa kể bốn món chưa bưng, cũng đã hơn hai mươi món. Dù có giảm một nửa thì mỗi người cũng ngồi trước mười món, một người sao mà ăn hết? Số còn lại rốt cuộc là đổ bỏ hay xử lý thế nào?
Ngày trước, nếu thấy ai hoang phí như vậy, nàng hẳn đã cho là tội với trời đất. Nhưng nay, nàng chỉ khẽ nhíu mày, lười hỏi thêm, chỉ bảo:
“Từ nay, nếu đại nhân không ở đây dùng cơm, ngươi bảo nhà bếp tùy ý làm ba bốn món mặn đưa tới là được, nhiều quá ăn không hết.”
Nha hoàn lo bếp cùng những người hầu trong phòng đều sững lại. Thấy thần sắc nàng nghiêm túc, không giống nói chơi, họ vội vàng đáp ứng.
Đạm Mai lúc này mới mỉm cười với Huệ tỷ, bảo nàng dùng cơm. Chỉ có hai người, ăn uống đều nhẹ, nên mỗi món trước mặt Đạm Mai chỉ gắp hai đũa, một bát cơm là thấy no. Huệ tỷ cũng đã ăn xong. Còn lại liền sai dọn xuống, chia cho đám nha hoàn.
Sau khi cùng Huệ tỷ súc miệng, lau tay, Đạm Mai tiễn nàng về Đông sương, ngồi với nàng một chốc cho tiêu thực. Thấy nàng ngáp một cái, biết là buồn ngủ, bèn bảo bà vυ" hầu nàng nghỉ trưa, rồi tự trở về chính thất.